Menu 1 Menu 2 Menu 3
Không có nội dung!

QR Code: Đảo Mộng Mơ

Đảo Mộng Mơ


Truyện Online

08/03/17
338

Đó là tao ví dụ thôi. – Tin cười hì hì – Còn nếu như tụi mình quay về đất liền được, tụi mình sẽ in cuốn nhật ký thành sách. Chắc chắn sẽ bán chạy như tôm tươi. Chẳng mấy chốc tụi mình sẽ trở thành tỉ phú.
Lần này gam màu Tin vẽ ra thiệt là tươi sáng, dĩ nhiên thằng Bảy và con Thắm nhận thấy chẳng có lý do gì để phản đối cả.
VỀ TRÍ TƯỞNG TƯỢNG, HIỂN NHIÊN CHÚA đảo phu nhân và phó chúa đảo không thể sánh bằng chúa đảo.
Cho nên sau khi mở tập ra trên đầu gối, thằng Bảy và con Thắm cứ cắn viết nhìn thằng Tin.
Tin viết xong câu thứ nhất, ngoác miệng đọc thật to:
– Chúng tôi lạc vào hòn đảo này đã tròn một tháng.
Chỗ này, con Thắm bắt bẻ ngay:
– Có nửa tháng à.
– Một tháng.
– Trên cây cọ chỉ có mười bảy vết khắc à.
– Lát nữa tao khắc thêm mười ba vết nữa, khó gì!
Mười bảy vết khắc kia, Tin đã có gian lận trong đó rồi. Những vết khắc đó rõ ràng nhiều hơn số tuổi của hòn đảo Robinson. Thằng Bảy biết tỏng, nhưng không nói ra. Không ngờ bữa nay thằng Tin huỵch toẹt luôn. Nó nói chuyện ăn gian bằng vẻ mặt nghênh ngang khiến hai đứa bạn nó ngớ ra mất một lúc.
– Nhìn cái gì! – Tin hừ giọng – Tụi mày viết đi!
Thế là Bảy và Thắm cúi đầu hí hoáy “Chúng tôi lạc vào hòn đảo này đã tròn một tháng”.
Nhật ký của bọn nhóc từ từ dài ra, dĩ nhiên là hoàn toàn giống nhau. Biết làm thế nào được, chúng ta cần phải thông cảm, vì chúa đảo, chúa đảo phu nhân và phó chúa đảo đều lạc vào cùng một chỗ, chứng kiến cùng một sự kiện và trải qua cùng một tâm trạng.
Cho nên chúng ta đừng ngạc nhiên nếu câu thứ hai của bọn nhóc cũng giống nhau đến từng dấu phẩy: “Đảo thoai thoải, rất nhiều cát, những cây cọ mọc rải rác giúp hòn đảo bớt hiu quạnh. Đảo Robinson lọt trong một vùng khí hậu đặc biệt, năm nào cũng có bốn trận bão lớn tràn qua đây…”
THẰNG TIN CỨ VIẾT MỘT CÂU, LẠI CẤT cao giọng đọc, y như thầy giáo đọc chính tả cho học trò chép.
Nhưng Bảy và Thắm chẳng lấy thế làm tự ái.
Tụi nó còn cảm thấy thích thú khi Tin hào hứng tả cảnh:
“Thỉnh thoảng gió giật rất mạnh, mái lều lợp bằng lá dừa của chúng tôi bị nhồi liên tục và cuối cùng kông chịu nổi đã đổ sập xuống, may mà chúng tôi đã nhanh chân thoát ra ngoài. Những lúc đó, mặt biển trông thật dữ dội, sóng trào lên như bắn ra từ một cái máy phun đặt dưới đáy biển, bọt tung trắng xóa khi quật mạnh vào mỏm đá san hô ở phía Tây hòn đảo”.
– Hay quá, Tin! – Con Thắm vừa chép vừa nức nở khen.
Bảy cũng gật gù:
– Mày tả giống thật ghê. Y như cảnh trời mưa hôm nọ.
Con Thắm đề nghị:
– Tin tả cảnh biển đi, Tin. Biển lúc hoàng hôn ấy.
Tin đưa mắt nhìn ra xa, trông mặt nó rất mơ màng. Nó đang ngắm cảnh biển lúc hoàng hôn đó mà.
“Chúng tôi thích nhất lúc ngồi trên đảo Robinson ngắm hoàng hôn trên biển. Mặt trời như hòn lửa ai ở trên trời vô ý đánh rơi xuống đại dương…”
Bảy cười hì hì:
– Ai đó ở trên trời đang hút thuốc lá.
Tin như không nghe thấy Bảy, tiếp tục:
“Mặt biển lúc đó trông phẳng lì, êm đềm như một miếng xu xoa khổng lồ và màu sắc của miếng xu xoa thay đổi không ngừng…”.
Bảy lại phá ngang:
– Mày tả biển làm tao thấy đói bụng quá!
Con Thắm phụ họa:
– Mình cũng đói bụng nữa.
Thằng Tin xếp cuốn tập lại, thở hắt một cái:
– Ờ, tao cũng đói bụng luôn. Nhật ký hôm nay viết thế đủ rồi. Mai viết tiếp.
NGÀY HÔM SAU CON THẮM DẮT THEO con Pig lên đảo.
Pig không phải là con heo.
Pig là tên con cún của nhà con Thắm.
Con Pig màu vàng, tai vểnh tai cụp, trông rất tức cười. Nó có vẻ nhút nhát. Từ khi đặt chân qua cổng nhà thằng Tin, nó rụt rè đánh hơi khắp nơi bằng cái mũi màu hồng. Chắc tại cái mũi có màu đặc biệt này mà cậu con Thắm đặt tên nó là Pig.
– Pig! Pig! Lại đây nào!
Thằng Bảy ngoắt con Pig, vui vẻ gọi. Nó ở cạnh nhà con Thắm nên quen biết với Pig từ trước.
Con Pig hơi phân vân một chút rồi lao về phía Bảy, đuôi ngoáy tít thay cho lời chào hỏi.
Thằng Tin tươi cười nhận xét:
– Con cún này tên hay ghê!
– Nó không phải là con cún. – Con Thắm nghiêm trang – Nó là con sư tử.
– Sư tử á?
– Ờ, sư tử. – Con Thắm chỉ tay về phía cây cọ – Hòn đảo này lắm rừng rậm thế kia, phải có thú dữ chứ.
Tin sung sướng:
– Đúng rồi. Đảo hoang thì phải có thú dữ. Nếu không thì buồn tẻ lắm!
Bảy kêu lên:
– Ê, con sư tử của mày ị lên chỗ ngủ của tụi mình rồi, Thắm.
Vợ chồng chúa đảo quay phắt về phía con Pig. Quả thực, nhân lúc mọi người bàn tán và cất nhắn nó lên chức “sư tử”, con Pig phản đối bằng cách kiên quyết chứng minh mình là cún.
Chỉ có một con cún mới ị bậy thế thôi.
NHƯ CHÚNG TA ĐÃ BIẾT, CHÚA ĐẢO THỈNH thoảng vẫn vào đất liền thăm ba chúa đảo, mẹ chúa đảo và chị Hai chúa đảo.
Có vẻ như ba của chúa đảo đã thuyết phục được mẹ chúa đảo và chị Hai chúa đảo tin rằng chúa đảo quả thực đang sinh sống trên một hòn đảo nên thời gian gần đây chúa đảo không bị mẹ và chị mắng về đủ thứ tội liên quan đến chuyện nghịch cát nữa.
Mẹ chúa đảo và chị chúa đảo cũng không còn giữ vẻ thờ ơ trước những tin tức về hòn đảo.
Chúa đảo nói, trong bữa ăn:
– Tụi con đặt tên cho hòn đảo rồi.
– Tên gì thế con? – Mẹ chúa đảo hỏi, cái cách bà biểu lộ qua ánh mắt cho thấy bà muốn người nghe biết bà đang rất tò mò.
Chúa đảo kiêu hãnh đáp, ngực ưỡn về phía trước một cách không tự chủ:
– Tụi con đặt tên cho nó là đảo Robinson.
Chúa đảo khoe, trong bữa ăn tiếp theo:
– Hôm nay con nhìn thấy một con sư tử trên đảo.
Chị chúa đảo rụt cổ:
– Eo ôi, sư tử cơ à?
– Vâng.
– Thế em có bắn nó không?
– Không. Tụi em thuần hóa nó.
Chị chúa đảo tủm tỉm:
– Tức là bây giờ nó đã ngoan ngoãn như một con cún.
– Đúng là bây giờ nó ngoan ngoãn như một con cún.
Chúa đảo hân hoan đáp, không nghĩ chị chúa đảo đang trêu chúa đảo.
BA NÓI VỚI TIN BẰNG GIỌNG HỒ HỞI:
– Ba đã nhìn thấy con sư tử đó.
Tin hỏi lại bằng giọng hồ hởi không kém:
– Ba nhìn bằng ống dòm hả ba?
– Dĩ nhiên là ba nhìn bằng ống dòm.
Nói xong ba đứng lên, đi vào phòng.
Rất nhanh, ông quay trở ra. Trên tay ông là một chiếc ống dòm thật.
Ông đặt chiếc ống dòm màu đen vào tay Tin:
– Ba tặng con đó. Ba nghĩ con cần đến nó hơn ba.
Ba mỉm cười:
– Con đang sống trên đảo hoang mà. Lại có cả sư tử nữa.
Tin nhắc:
– Nhưng tụi con đã thuần hóa nó rồi.
Ba tặc lưỡi:
– Biết đâu còn những con khác.
Chiếc ống dòm có cả dây đeo. Tin đeo vào cổ rồi đưa ống dòm lên mắt.
– Con điều chỉnh tầm nhìn bằng cái vòng xoay ở giữa. – Ba hướng dẫn Tin.
Hai cha con loay hoay một lúc với chiếc ống dòm.
Khi Tin qua trở ra ngoài sân với chiếc ống dòm lủng lẳng trước ngực, không còn nghi ngời gì nữa, trông nó đã giống chúa đảo lắm rồi.
THẰNG BẢY VÀ CON THẮM TRANH NHAU chiếc ống dòm đến sùi bọt mép.
– Tao dòm trước. – Bảy nói.
– Mình trước. – Con Thắm không chịu.
Bảy đập tay lên ngực:
– Tao trước. Tao là phó chúa đảo.
Thắm không đập tay lên ngực, vì nó là con gái. Nó dậm chân thình thịch:
– Nhưng mình là chúa đảo phu nhân.
Con Thắm chả khoái gì chức “chúa đảo phu nhân”, nhưng để giành nhau chiếc ống dòm với phó chúa đảo, nó không thể không viện ra thân phận của mình.
Thằng Bảy nghĩ lung trong đầu: Phó chúa đảo và vợ chúa đảo, ai lớn hơn ai há? Chắc là chúa đảo phu nhân lớn hơn, nó nhủ bụng và buông tay khỏi chiếc ống dòm, tặc lưỡi:
– Cho mày dòm trước đó.
Con Thắm hân hoan, hai tay nâng chiếc ống dòm lên mắt.
Bảy theo dõi nét mặt rạng rỡ của con Thắm, háo hức khi nghe nhỏ bạn luôn miệng xuýt xoa.
– Ôi, mình thấy cá mập nè. Hàng đàn cá mập. Eo ôi, ghê quá!
Bảy liếm môi:
– Chúng đang làm gì thế?
– Chúng đang rượt theo con cá voi.
– Thế chúng rượt kịp không?
– Gần kịp rồi.
Bảy nhíu mày:
– Cá voi mà đánh không lại cá mập à?
– Mình không biết. Nhưng con cá voi có một mình, còn cá mập có một bầy.
Bảy nôn nao quá. Nó giật phắt chiếc ống dòm trên tay con Thắm, bất chấp con nhỏ này đang là chúa đảo phu nhân:
– Đưa tao xem thử nào!
BẢY REO ẦM:
– Ha ha, bây giờ thì cá voi đang rượt đuổi cá mập.
– Thật không?
– Thật. – Bảy vừa đáp vừa rê ống dòm từ trái qua phải rồi từ phải qua trái, nó đang quan sát trận thủy chiến mà – Cá voi có quân tiếp viện. Hai chục con cá voi đang kéo đến cứu bồ.
– Thế là đàn cá mập quay đầu bỏ chạy hở?
– Ờ, chạy cuống cuồng.
Con Thắm vỗ tay, thích chí:
– Hay quá! Mình ghét cá mập. Mình theo phe cá voi.
Bảy gật đầu:
– Tao cũng theo phe cá voi. Cá voi hay cứu người gặp nạn trên biển. Còn bọn cá mập thì chỉ lăm le xơi tái mình thôi.
Con Thắm nuốt nước bọt, tò mò:
– Thế cá voi đã đuổi kịp cá mập chưa, Bảy?
– Chưa. – Bảy toét miệng cười – Bọn cá mập lặn xuống đáy biển rồi.
Tin đứng bên cạnh Bảy và Thắm, nghe hai đứa bạn ríu rít nãy giờ, bụng đã bồn chồn lắm.
Nó cố ép mình đóng vai một chúa đảo rộng lượng, nhưng đến phút chót nó đành phải dẹp bỏ ý định cao đẹp đó. Nó chìa tay về phía Bảy:
– Tụi mày xem thế đủ rồi. Tới lượt tao!
TỚI LƯỢT CHÚA ĐẢO ÁP ỐNG DÒM VÀO mắt nhíu mày quan sát thì biển đang cuồn cuộn sóng. Cá voi và cá mập lúc này chẳng còn một mống. Mây vần vũ, và bầu trời như sập xuống trên biển, đùng đục, chẳng mấy chốc đen kịt, giống như ai đứng trên cao giũ xuống một tấm màn.
– Biển động! – Tin lẩm bẩm.
Bảy hồi hộp:
– Sóng lớn lắm hở Tin?
– Ờ. Sóng cao bằng tòa nhà chung cư. Hết ngọn này đến ngọn sóng khác. Mặt biển giống như một tấm chăn, có ai đó đang cố cuộn lại.
Con Thắm lo lắng:
– Có sóng thần không?
Tin nhìn nhỏ bạn, giọng trách móc:
– Có sóng thần thì tụi mình đã chết từ lâu rồi!
– Tin nhìn kỹ xem. – Con Thắm chép miệng, chuyển mối quan tâm của mình qua chỗ khác – Có con tàu nào gặp nạn không vậy?
– Chắc là không đâu. Chẳng con tàu nào dám đi vào vùng biển nguy hiểm này.
Tin đáp, nhưng vẫn rê ống dòm theo dõi.
Tất nhiên là Tin chẳng thấy con tàu nào.
Tin cũng chẳng thấy biển.
Nó thấy vườn ổi nhà thằng Bảy bên kia đường. Cạnh nhà Bảy là nhà dì Sáu Dừa. Vườn nhà dì Sáu Dừa không có lấy một cây dừa. Tin không hiểu tại sao dì có cái tên đó. Nó chỉ thấy thằng cu Mít, con dì Sáu Dừa, đang chơi trong vườn. Vườn cũng chẳng có cây mít nào. Ngộ ghê!
Tin căng mắt cố tìm nhà con Thắm. Qua ống dòm, cảnh vật trước mắt gần lại đáng kể nhưng Tin vẫn không thể thấy nhà con Thắm. Nhà nhỏ bạn nó bị nhà thằng Bảy che khuất, chỉ thấy một thẻo mái tôn lấp lánh trong nắng.
– Tin nhìn gì lâu thế? Biển còn động không Tin?
Tiếng con Thắm vang lên, kéo Tin về với vai trò chúa đảo. Nó nghiêm nghị:
– Còn. Bão sắp đến rồi. Tụi mình nhanh nhanh dựng lều đi thôi.
CUỘC SỐNG CỦA BA ĐỨA NHÓC TRÊN HÒN đảo Robinson thật yên bình, dù thỉnh thoảng có vài trận bão lớn quét ngang qua đảo, và gần đây có cả sư tử xuất hiện trên đảo nữa.
Nhưng điều đó không ngăn cản được tai họa ập đến với chúa đảo.
Tất nhiên, ngay trên đảo thì chẳng có gì xảy ra. Như chúng ta đã biết, sống trên đảo toàn là những kẻ can trường. Đàn ông thì khỏe mạnh và dũng cảm. Phụ nữ vừa khỏe mạnh, dũng cảm vừa xinh đẹp.
Nhưng khi rời khỏi hòn đảo để đi đến một nơi có tên là trường học cách đó một cây số lại là một câu chuyện khác. Ở chốn đó, những bậc vĩ nhân đáng kính của chúng ta tạm thời thôi làm vĩ nhân để làm những cô bé cậu bé học trò.
Các cô bé cậu bé đó cũng phải chép bài, làm bài như những cô bé cậu bé khác.
Một hôm, khi dạy môn Tiếng Việt, cô giáo ra đề tập làm văn “Em hãy kể về nơi chốn mà em thích nhất”.
Dĩ nhiên, không nói thì ai cũng biết, hầu hết bài làm của bọn học trò (ở lớp Tin hay ở bất cứ lớp học nào trên trái đất) đều kể về nơi chôn nhau cắt rốn (về quê nội hoặc quê ngoại) hay về trường lớp (trường cũ hoặc trường mới) hay về những danh lam thắng cảnh mình từng đặt chân tới…
Nếu đề văn ra cách đây một tháng, chắc chắn Tin, Bảy và con Thắm sẽ viết na ná như bài làm của tụi bạn trong lớp.
Nhưng bây giờ thì tụi nó cảm thấy trên đời có điều mới lạ đáng để kể hơn những nơi chốn vừa nhắc ở trên.
Tin kể về hòn đảo Robinson.
Bảy cũng kể về hòn đảo Robinson.
Con Thắm cũng kể về hòn đảo đó.
THÍCH MỘT HÒN ĐẢO VÀ VIẾT ĐIỀU ĐÓ ra trong bài làm văn thì chẳng có chi là bất thường.
Nhưng có tới ba đứa cùng bô bô lên rằng nơi em thích nhất là đảo hoang thì câu chuyện đã có vẻ không bình thường.
Hòn đảo mà ba đứa cùng thích lại giống nhau ở cái tên Robinson càng không bình thương hơn nữa.
Điều kỳ lạ là trên các hòn đảo đó tồn tại những thứ y hệt nhau: những cây cọ, những mái lều bị tốc mái, một con sư tử được thuần hóa và hằng năm đều có bốn trận bão lớn lồng lộn trên đảo.
Thậm chí những câu văn giống nhau một cách đáng ngờ: “Đảo thoai thoải, rất nhiều cát, những cây cọ mọc rải rác giúp hòn đảo bớt hiu quạnh”.
Cả lúc ngắm cảnh cũng giống nhau: “Em thích nhất lúc ngồi trên đảo Ronbinson ngắm hoàng hôn trên biển. Mặt trời như hòn lửa lớn ai ở trên trời vô ý đánh rơi xuống đại dương”.
Chúng ta có thể suy ra: Khi hào hứng kể về hòn đảo, Tin, Bảy và con Thắm đều đinh ninh chỉ có riêng mình nghĩ ra sáng kiến đưa “nơi chốn mà em thích nhất” đó vô bài làm.
Cô giáo của mấy đứa nhóc tất nhiên không suy ra điều đó được, vì cô chưa đọc cuốn sách mà bạn đang cầm trên tay, mà sự thực là lúc đó cuốn sách này chưa được viết ra.
Cô suy ra theo kiểu của cô:
– Bảy, Tin và Thắm, ba em đứng lên!
Trước vẻ mặt hoang mang của ba đứa học trò đang đứng và vẻ tò mò của những đứa khác đang ngồi, cô thong thả đọc bài làm của từng đứa.
Cô đọc bài của phó chúa đảo trước. Rồi tới bài của chúa đảo. Cuối cùng là bài làm của chúa đảo phu nhân.
Hôm đó, lần đầu tiên trong đời dạy học cô đọc bài trên nền nhạc, được phối khí hòa âm bởi những tiếng gõ bàn và dậm chân lên sàn nhà, những tràng cười rúc rích và những tiếng hô chằm chặp, nhịp nhàng:
– Cóp-py! Cóp-py!
– TẠI SAO CÁC EM CHÉP LẪN BÀI CỦA NHAU thế? Các em có biết đó là hành vi đáng xấu hổ hay không? – Cô giáo nghiêm khắc xoáy mắt vào ba gương mặt đang đỏ bừng của bọn nhóc, giọng có vẻ phiền lòng.
Chắc chắn Bảy, Tin và con Thắm đỏ mặt không phải vì xấu hổ. Nhưng cô giáo nghĩ thế, những đứa bạn cũng nghĩ thế.
Ba kẻ lưu lạc trên đảo hoang bối rối đưa mắt nhìn nhau.
Ánh mắt của chúa đảo phu nhân và phó chúa đảo như muốn nói: Ai là chúa đảo vậy ta?
Thằng Tin đành ngước mắt nhìn cô, ấp úng:
– Thưa cô, tụi em không cóp bài của nhau đâu ạ.
– Thế tại sao các em đều kể về hòn đào Robinson! Lại kể giống đến từng chi tiết nữa. Chẵng lẽ trí tưởng tượng của con người ta giống nhau đến thế ư?
– Thưa cô, chúng em không tưởng tượng đâu ạ. – Tin gần như rên lên, trông nó giống như người vừa bị roi đét vào mông – Robinson là hòn đảo có thật, thưa cô.
Cô giáo tròn xoe mắt:
– Đó là hòn đảo có thật và các em đã tới đó rồi?
Bảy hăng hái đáp thay bạn, cảm thấy đã đến lúc phó chúa đảo nên chia sẻ gánh nặng với chúa đảo:
– Đúng thế, thưa cô. Ba đứa em lạc vào hòn đào đó đã gần một tháng rồi ạ. Tụi em cùng viết chung “Nhật ký đảo hoang” nên khi làm văn tụi em tự nhiên… giống nhau thôi ạ.
Tiết lộ của Bảy khiến tụi bạn có cảm giác đang bị ai cù. Trong khi cô giáo lộ vẻ ngẩn ngơ, lớp học như bị rơi thẳng vào một cơn địa chấn.
“Hê hê”
“He he”
“Hi hi”
“Hí hí”
“Ha ha”
“Há há há”
– Các em yên lặng nào! – Cô giáo nhịp thước xuống bàn, rồi quay nhìn ba đứa nhóc vẫn đang thao láo mắt nhìn mình, cô hỏi, rất nghiêm trang, vì vậy mà có cảm tưởng cô đang giễu cợt:
– Thế hòn đảo Robinson ở đâu vậy các em?
Con Thắm vọt miệng, nó nghĩ dù sao mình cũng là chúa đảo phu nhân, trong tình cảnh này cũng nên nói một câu:
– Hòn đảo đó ở trong vườn nhà bạn Tin đó cô!
CON THẮM HÉT LÊN KHI THẤY THẰNG Bảy cởi trần trùng trục, trên người chỉ có mỗi cái quần xà lỏn từ nhà lon ton chạy qua:
– Bạn ăn mặc kiểu gì vậy?
Bảy hừ mũi:
– Mày ngốc quá. Tao là thổ dân. Tao nghĩ ra rồi. Là thổ dân thì chỉ mặc quần cộc thôi.
Tin nheo mắt nhìn bạn, gật gù:
– Ờ, trông mày giống thổ dân đấy.
Bảy nhìn con Thắm, mặt hếch lên trời:
– Mày nghe chúa đảo nói gì chưa, Thắm?
Con Thắm quay mặt đi chỗ khác, không thèm trả lời.
Tin lướt mắt trên người Bảy một vòng, tặc lưỡi:
– Nhưng nhìn kỹ thì chưa giống lắm.
– Thế làm sao cho giống?
– Mày chờ tao chút!
Tin buông gọn, rồi co giò chạy vào nhà.
Lát sau, nó chạy ra, tay cầm theo sợi dây buộc tóc của chị Hai và mấy cọng lông gà.
Bảy hiểu ngay Tin muốn nó làm gì. Nó từng nhìn thấy thổ dân trên tivi rồi mà.
Bảy quấn sợi dây buộc tóc quanh trán, rồi nghiêng đầu về phía Tin cho bạn cắm lông gà lên.
Một phút sau, nó ngúc ngoắc đầu trước mặt con Thắm:
– Tao là thổ dân đây! Mày sợ không?
– Mày chưa phải là thổ dân đâu. – Con Thắm chưa kịp đáp, Tin đã mỉm cười chen ngang.
Bảy thô lố mắt:
– Chưa phải á?
Tin thò tay vào túi quần lấy ra một mẩu than:
– Làm gì có thổ dân da trắng như vậy. Mày lại đây!
Tin bôi một lát, mặt mày và người ngợm thằng Bảy vằn vện trông rất kinh.
Lúc này con Thắm mới mở miệng. Nó cười hinh hích:
– Bây giờ thì bạn giống thổ dân ăn thịt người rồi đó, Bảy!
ĐANG NẰM SOÃI NGƯỜI TRÊN TÀU LÁ DỪA khô, thả mắt lên những đám mây trắng như bông trên cao, chúa đảo Tin bỗng nghiêng tai nghe ngóng.
Có tiếng lao xao từ đâu đó vọng tới. Mưa chăng? Mưa rơi trên cát, trên tán cọ?
Tin xòe tay ra. Không có giọt nước nào rụng trên tay nó. Đầu cổ, mình mẩy vẫn không vướng một chấm mưa.
Gì vậy nhỉ? Tin tự hỏi, quay sang Bảy và con Thắm, chưa kịp hỏi đã thấy phó chúa đảo và chúa đảo phu nhân ngồi bật dậy.
Rồi hai dứa nó đứng hẳn lên tàu lá dừa.
Thằng Bảy giống như đang múa may. Nó huơ tay, chân nhảy tưng tưng, trông giống y hệt thằng thổ dân Thứ Sáu trong phim Robinson khi thấy tàu ngoài khơi tiến vào hòn đảo:
– Cô giáo! Cô giáo tới!
Con Thắm hớn hở phụ họa:
– Đúng rồi! Là cô giáo!
Tiếng reo của hai đứa bạn bẩy Tin lên khỏi chỗ nằm và vặn đầu nó đúng một vòng.
Nhác thấy cô giáo và một đám bạn lủ khủ phía sau đang đứng ngoài cổng nhìn vào, Tin nhảy phóc một cái đã bay vèo qua đại dương, quên phắt nếu nó sảy chân rơi xuống biển chắc chắn sẽ làm mồi cho cá mập.
Sau lưng nó, phó chúa đảo và chúa đảo phu nhân cũng liều lĩnh nhảy ngang qua mặt biển, vù ra cổng.
– Chào cô ạ! – Tin mừng rỡ chào, rồi láu táu hỏi, tay cuống quýt mở cổng – Cô dẫn mấy bạn đi đâu vậy cô?
Cô giáo cười:
– Cô đến thăm em.
Tin há hốc miệng:
– Thăm em ạ?
Cô giáo nhìn vào trong sân, vui vẻ:
– Ừ, cô dẫn các bạn đi thăm hòn đảo của tụi em.
– HÒN ĐẢO Ở ĐÂU VẬY CÁC EM? – CÔ GIÁO hỏi khi đặt chân qua cổng.
Từ nãy đến giờ, Bảy vẫn nấp sau lưng Tin. Nghe cô hỏi, nó ngứa ngáy thò đầu ra, chỉ tay về phía đống cát, nhanh nhẩu:
– Nó đàng kia kìa, cô!
Nhưng cô giáo không nhìn về phía hòn đảo. Cô ngạc nhiên rọi mắt khắp người Bảy:
– Sao em không mặc áo hở, Bảy? Lại bôi gì chằng chịt khắp người thế kia?
Bấy giờ Bảy mới sực nhớ ra nó đang cởi trần trước mặt cô giáo, vội co người lại, mặt đỏ bừng, lí nhí:
– Thưa cô… thưa cô…
“Hi hi hi”
“Ha ha ha”
Tràng cười của tụi bạn lấp ló sau lưng cô giáo lấp đầy cổ họng Bảy làm nó nghẹt thở.
Tin đỡ lời:
– Bạn ấy là thổ dân đó, cô!
Cô giáo nhíu mày:
– Thổ dân à?
Trong khi Bảy nơm nớp chờ một lời quở mắng thì ánh mắt cô giáo chợt dịu đi, và cô cười khoe hàm răng trắng bóng:
– À, cô nhớ rồi. Ba đứa em lạc vào một hòn đảo hoang…
Lòng thằng Bảy vừa rộn lên đã lập tức thắt lại khi nghe cô hỏi tiếp:
– Ủa, nếu em là thổ dân thì em đâu có đi lạc. Cô nghĩ em phải sống trên hòn đảo này từ bé chứ.
Cô thắc mắc đúng quá làm thổ dân Bảy đực mặt ra.
Lại thằng Tin giải vây cho nó:
– Bạn ấy trước đây sinh sống trên một hòn đảo khác, thưa cô. Chả biết loạng quạng thế nào lại lạc tới hòn đảo này.
BÂY GIỜ THÌ CÔ GIÁO VÀ LŨ HỌC TRÒ đang đứng quanh hòn đảo Robinson.
– Đây là đống cát mà. – Một đứa nói, tay chống lom khom trên hai đầu gối, thò lỏ mắt nghiêng ngó.
– Ơ, thế này mà gọi là đảo à? – Một đứa khác khịt mũi hùa theo.
Rồi một đứa khác nữa:
– Đảo gì bé tí tì ti thế này!
Tin sầm mặt:
– Với tụi mày nó là đống cát nhưng với tụi tao nó là hòn đảo.
Giọng đầu tiên cãi:
– Với ai cũng vậy thôi. Nó là đống cát.
– Đống cát! Đống cát! Đống cát!
Giọng thứ hai không cãi, nhưng “điệp khúc” đó còn trêu ngươi hơn là cãi, khiến tụi thằng Tin tức muốn xịt khói lỗ tai. Nếu không có mặt cô giáo, chắc Tin đã nhào vô đánh nhau rồi.
– Lúc đầu mình cũng nghĩ như mấy bạn. – Con Thắm nhỏ nhẹ nói – Mình nghĩ nó là đống cát. Nhưng bây giờ thì mình tin nó là hòn đảo.
Tụi học trò tự nhiên chia làm hai phe. Phe “đống cát” và phe “hòn đảo”.
Phe “hòn đảo” yếu hơn, chỉ có ba đứa. Phe “đống cát” có tới năm đứa.
Phó chúa đảo Bảy cảm thấy có trách nhiệm phải xoay chuyển tình thế cho cả bạn, dù sao trong ba đứa chỉ có mỗi nó là… thổ dân.
– Cô nói gì đi cô! – Bảy nhìn cô bằng ánh mắt cầu cứu – Nó là hòn đảo phải không cô!
Tám cái miệng há ra và mười sáu con mắt mở to sau câu hỏi của Bảy. Trông cái cách cả bọn bu quanh cô giáo lúc này giống hệt cảnh hai đội bóng đang hồi hộp chờ lời phân xử của trọng tài.
Cô giáo âu yếm lướt mắt qua từng gương mặt rồi quay nhìn tụi thằng Tin, cô mỉm cười:
– Từ khi đọc bài làm văn của ba đứa em, cô đã tin nó là hòn đảo rồi!
CÔ GIÁO DẪN TỤI HỌC TRÒ LÊN THĂM hòn đảo.
Hòn đảo toàn là cát nên cô phải tháo guốc ra cầm tay.
Chúa đảo Tin lấy tay phủi cát trên tàu lá dừa khô, lễ phép:
– Dạ, mời cô ngồi.
Cô giáo vén áo xuống, đưa mắt nhìn quanh:
– Cô đã thấy cây cọ rồi. Nhưng cô nhớ bài làm của các em có nhắc tới sư tử…
Bảy chỉ tay vô trong nhà:
– Nó kìa, cô!
Con Pig lúc nãy vẫn nghịch trên đống cát, thấy có đông người lạ liền chạy vô đứng dưới mái hiên dòm ra.
– Pig. – Bảy kêu lớn.
Nghe chủ kêu, con Pig ngoáy đuôi lia lịa, nhưng vẫn đứng yên tại chỗ, vẻ cảnh giác.
– Ha ha! Xem sư tử kìa! – Tiếng một đứa bạn cất lên, chế giễu.
Cô giáo nghiêm trang nói:
– Nếu chỗ chúng ta đang ngồi là một hòn đảo thì đằng kia đúng là sư tử các em à.
Bây giờ thì không còn phe “đống cát” nữa. Tám đứa học trò của cô giáo đều thuộc phe “hòn đảo”. Mà như cô xác nhận, phe hòn đảo tức là phe “sư tử”.
Phe “sư tử” thì dĩ nhiên không nhạo báng sư tử nữa.
Cả bọn xúm lại chỗ cây cọ, tò mò xem những vết khắc trên thân cây vừa nghe Tin hăm hở thuật lại những thử thách tưởng tượng mà ba đứa nó đã nếm trải từ những ngày đầu đi lạc.
CHỊ HAI HỎI NGAY KHI TIN THÒ ĐẦU VÀO cửa bếp:
– Ai đến chơi nhà ta đông vậy em?
Nãy giờ chị vẫn đứng lấp ló ở ngách cửa nhìn ra.
– Cô giáo em đấy! – Tin kiêu hãnh đáp, nó chạy vào nhà cốt để khoe điều đó thôi.
– Cô giáo? – Chị Hai tròn xoe mắt, cho rằng nếu mình không nghe lầm thì chắc là Tin nói lầm.
Dạ. Cô dẫn mấy bạn trong lớp đến thăm hòn đảo của em.
Tin nói, sung sướng, ánh mắt long lanh đưa qua đưa lại như hai giọt nước. Bây giờ thì chị Hai đã tin cả hai chị em chẳng có ai lầm lẫn hết. Thằng Tin nói quá rõ rồi còn gì. Chính mắt chị, chị cũng nhìn thấy cô giáo của Tin đó thôi – nếu người ngồi bệt xuống cát kia đúng là cô giáo.
– Làm sao cô giáo biết về hòn đảo của em?
– Em viết về hòn đảo trong bài tập làm văn. Thằng Bảy cũng viết giống như em. Con Thắm cũng viết giống như thằng Bảy.
– Thế là cô giáo tin ngay có một hòn đảo như vậy?
– Ờ, cô tin ngay.
Chị Hai nheo mắt:
– Nhưng khi đến đây rồi thì cô nói sao?
– Cô nói ra sao à?
Tin nghe mặt mình nở ra, có thể tin nó cố kềm nén cảm xúc để có thề phát âm thật rõ từng từ:
– Cô nói: Đây đúng là một hòn đảo!
Trông nó trịnh trọng như nhà bác học Galilée tuyên bố về sự chuyển động của trái đất xung quanh mặt trời.
MẸ ĐI LÀM VỀ, NGHE CHỊ HAI THUẬT LẠI, rầy Tin:
– Sao con không mời cô giáo vào nhà chơi mà để cô ngồi ngoài nắng thế?
– Con có mời nhưng cô không dám vào.
Trán mẹ nhăn tít trong khi mắt mẹ mở to:
– Con nói gì lạ thế? Sao cô lại không dám vào nhà mình?
Tin đáp, vẫn với gương mặt của nhà bác học Galilée:
– Cô không dám mạo hiểm bơi ngang biển.
– Lại thế nữa! – Mẹ thở hắt ra, tay nắm chặt chiếc túi xách để khỏi cốc đầu thằng con.
Tin nói thêm, làm như nếu nó không giải thích mẹ nó sẽ không hiểu:
– Cô sợ cá mập ăn thịt.
– Ra là thế!
Mẹ chép miệng nói, vẻ cam chịu.
Rồi mẹ đi vào phòng cất túi xách, vừa đi mẹ vừa bâng khuâng nghĩ: có thật cô giáo của thằng Tin cũng cho đó là một hòn đảo không nhỉ?
BA NÓI, TRONG BỮA ĂN:
– Cô giáo không dám bơi qua biển để vào nhà mình là đúng.
– Ai cũng làm thế phải không ba?
– Ờ, ai cũng làm thế. – Ba gật đầu với Tin, sau khi chan một muỗng canh vô chén – Bơi qua biển là điều hết sức nguy hiểm.
Tin khẳng định, không biết lần thứ bao nhiêu:
– Biển rất nhiều cá mập.
Ba tặc lưỡi:
– Không có cá mập thì con người ta vẫn có thể chết vì đói và rét. Đó là lý do cho đến giờ phút này ba vẫn chưa dám ra đảo.
Chị Hai nhìn Tin, cắc cớ:
– Nhưng nếu không bơi qua biển thì làm sao cô giáo đặt chân lên đảo được hả em?
– Có thể là cô giáo đã đi thuyền.
Chị Hai nheo mắt:
– Chị không thấy con thuyền nào.
Tin không bối rối mảy may. Nó đặt chén cơm xuống và ngước nhìn chị Hai:
– Em đoán khi cô giáo lên bờ thì con thuyền đã bị nước cuốn trôi hoặc bị sóng đánh chìm.
Chị Hai định hỏi thế hồi chiều cô giáo đã rời khỏi đảo bằng cách nào nhưng cuối cùng chị đã không hỏi. Chị biết chị không thể bắt bí thằng Tin được. Nó có vẻ đã là một cư dân lâu năm của hòn đảo Robinson lắm rồi.
CÔ GIÁO CHỈ ĐẾN THĂM HÒN ĐẢO CỦA Tin có một lần đó thôi.
Nhưng bây giờ thì gần như chiều nào, lũ bạn đi cùng cô giáo hôm nọ cũng mò đến.
Tụi nó đã tin có cá mập trong vùng biển này, đã nhìn thấy những cây cọ, đã không nghi ngờ gì về lai lịch con sư tử tên Pig, dù con sư tử này sau khi được thuần hòa đã sủa rất giống một con cún. Và nếu hôm nào trời bất chợt đổ mưa, tụi nó còn được tận mắt chứng kiến những cơn bão gió mùa tràn vào đảo.
Thoạt đầu phó chúa đảo Bảy định “kinh doanh” hòn đảo.
Nó nói với chúa đảo và phu nhân chúa đảo:
– Ba của bạn Tin và cô giáo của tụi mình đã công nhận hòn đảo này, đúng không?
– Vậy nó đúng là một hòn đảo, đúng không?
– Nghĩa là nó rất có giá trị, đúng không?
– Công sức của ba đứa mình đổ vào nó rất nhiều, đúng không?
Trong một phút, một mình phó chúa đảo đặt câu hỏi. Vợ chồng chúa đảo chỉ hùa theo:
– Đúng! Đúng! Đúng! Đúng!
Tin và con Thắm gật đầu lia lịa. Vì tụi nó thấy thằng Bảy nói đúng quá.
Nhưng đến khi Bảy hào hứng đề nghị:
– Do đó tụi mình phải nghĩ cách kiếm tiền từ hòn đảo.
Hai đứa lập tức nghệt mặt ra:
– Nghĩ cách kiếm tiền?
– Ừ, dễ lắm. – Bảy tươi roi rói – Tao nghĩ ra rồi. Mai mốt tụi mình không cho mấy đứa kia tới chơi miễn phí nữa. Hễ thò chân xuống biển là năm trăm đồng. Đặt chân lên đảo là một ngàn…
Con Thắm khoái ra mặt trước đề nghị của Bảy:
– Ờ, hay đấy! Thế là tụi mình có tiền mua bút chì màu!
Nhưng chúa đảo Tin kịch liệt phản đối. Nó lắc đầu quầy quậy:
– Không được! Dứt khoát không được!
– Sao không được? – Hai đứa bạn nó trố mắt.
– Làm vậy thì chẳng còn gì ý nghĩa nữa. Tụi bạn sẽ nghĩ mình lu loa về hòn đảo này là để thu lợi.
Chúa đảo Tin nhún vai đáp bằng giọng chững chạc.
MỘT TRONG NHỮNG ĐỨA BẠN ÔM THEO một con mèo lên đảo.
Rất hãnh diện, nó bảo với Tin, Bảy, Thắm và những đứa khác:
– Đây là con beo. Nó tên là Mi Mi.
Tin reo lên:
– Ờ, đúng rồi. Đảo Robinson không chỉ có sư tử mà còn có beo.
Con Thắm tò mò ngắm bộ lông tam thể của con mèo, gật đầu nói:
– Đây là một con beo gấm.
Bảy quẹt tay lên chóp mũi:
– Nó là beo thật không vậy? Hay nó là một con cọp.
Đứa bạn nhún vai:
– Beo mới biết leo trèo chứ.
Từ hôm đó, đảo Robinson có cả sư tử lẫn beo, nghĩa là cả chó lẫn mèo.
Người ta vẫn bảo “ghét nhau như chó với mèo”.
Nhưng Pig và Mi Mi chẳng giống chút gì với lời đồn đãi đó. Trái lại, chúng rất thân nhau.
Hay con Pig nghĩ mình đang chơi với một con beo?
Còn con Mi Mi nghĩ mình đang hân hạnh kết bạn với một con sư tử?
ĐẢO ROBINSON TỰ NHIÊN TRỞ THÀNH một khu vui chơi.
Chiều nào cũng có bảy, tám đứa nhóc nhảy nhót hò hét om sòm trên đảo.
Tụi nhóc thay phiên nhau vào nhà xách nước đổ xuống mương đễ giữ cho mực nước biển luôn đầy ắp.
Một đứa thả cá và một đứa khác thả các loại rong xuống biển.
Chỉ là cá lòng tong thôi, nhưng trong mắt tụi nhóc đích thị là cá mập.
Sinh hoạt nhộn nhịp của hòn đảo thu hút sự chú ý của nhiều người.
Buổi chiều đi làm về, chạy xe vào trong sân, ba chúa đảo lại nhìn về phía hòn đảo với nụ cười vui vẻ trên môi.
Mẹ chúa đảo dặn:
– Trời mưa thì con và các bạn nhớ chạy vô nhà nghe, Tin! Dầm mưa là không tốt đâu đấy!
Giọng mẹ chúa đảo thật ấm áp.
Chỉ có chị Hai chúa đảo là nhăn nhó:
– Em đánh cắp sợi thun buộc tóc của chị phải không?
THẰNG PHÀN DẠO NÀY CŨNG HAY THẬP thò bên ngoài hàng rào nhướn cổ dòm vô.
Con Thắm phát hiện ra Phàn trước tiên:
– Bảy, Tin, mấy bạn xem ai kìa!
Tin ngẩng mặt trông ra:
– Thằng Phàn. Kệ nó.
Bảy lo lắng:
– Nó đang rình tụi mình. Chắc nó có âm mưu gì.
Tin đá bay một vốc cát dưới chân:
– Để tao ra hỏi nó.
Thằng Phàn lùi ra sau một bước khi Tin tiến sát hàng rào.
– Muốn vô chơi hả mày? – Tin hất hàm, mắt vẫn dán vào mặt Phàn.
– Không.
– Thế mày đứng đây làm gì?
– Tao đứng chơi thôi. Xem tụi mày làm gì.
Thằng Phàn nói bâng quơ:
– Hòn đảo của mày dạo này nhộn nhịp quá ha.
Tin không trả lời, tiếp tục dò xét đối phương qua những chỏm lá ngăn cách khu vườn và con đường, cố đoán xem thằng này thực sự đang muốn gì.
Phàn lại hỏi:
– Mày là sếp hòn đảo này à?
– Ờ, tao là chúa đảo. Có gì không?
Phàn phớt lờ câu hỏi vặn của Tin, lại hất đầu về phía hòn đảo:
– Thế thằng Bảy là gì? Nó làm phó cho mày à?
– Nó là phó chúa đảo.
– Ghê thật đấy!
Thằng Phàn nhếch mép cười. Rồi lững thững bỏ đi.
TỪ BỮA ĐÓ, HẦU NHƯ NGÀY NÀO THẰNG Phàn cũng mò tới.
Cũng như hôm nọ, nó chẳng dám xông vào vườn, chỉ đứng bên ngoài ló mắt quan sát.
Sau nhiều ngày như vậy, tụi bạn ngạc nhiên:
– Thằng đó là thằng nào vậy, Tin?
Tin cười:
– Nó là hải tặc đó. Nhưng nó không dám làm gì tụi mình đâu.
Một đứa rụt cổ:
– Hải tặc á. Hèn gì mặt mày nó trông hung dữ ghê.
Bảy cười hề hề:
– Nó bị tao và thằng Tin đánh chạy có cờ một lần rồi.
– Xạo đi mày! – Thằng bạn bĩu môi – Nó rượt đánh tụi mày thì có!
Tin giơ nắm đấm:
– Trước đây thì nó bắt nạt tụi tao thật. Nhưng từ khi làm chủ hòn đảo này, tụi tao hết sợ nó rồi. Tụi tao vừa nện cho nó một trận nhừ tử.
– Thiệt không đó mày?
– Thiệt chứ. – Chúa đảo phu nhân trả lời thay chúa đảo – Chính mắt mình trông thấy mà.
Lời xác nhận của con Thắm lập tức đánh tan sự nghi ngờ trong lòng tụi bạn.
Bây giờ thì tụi nó chuyển qua thắc mắc: Tại sao khi làm chủ hòn đảo thì Tin và Bảy có thể đánh đuổi được kẻ xưa nay vẫn bắt nạt hai đứa nó.
ĐÓ CŨNG LÀ ẤM ỨC CỦA THẰNG PHÀN lâu nay.
Nó có cảm giác sự lì lợm của hai đối thủ tí hon này có liên quan đến đống cát trong vườn thằng nhóc Tin.
Bây giờ qua xác nhận cũa Tin, nó biết thêm hai đứa này là chúa đảo và phó chúa đảo. Chắc chắn đó là nguyên nhân biến hai cậu học trò nhút nhút trở nên gan dạ không ai bì. Phàn đoán thế và nó bắt đầu mở cuộc điều tra.
Điều tra chán, nó lại quay về đứng trước hàng rào nhà thằng Tin, hách dịch gọi:
– Ê, chúa đảo Tin. Ra bảo này!
Giọng thằng Phàn rõ là giọng trịch thượng. Điều đó làm Tin và Bảy ngạc nhiên quá.
Tin xông ra ngay, có Bảy lót tót đi sau, mặt hầm hầm:
– Mày muốn đánh nhau hả Phàn?
Giọng Tin như bốc khói, máu trong người nó đang nóng lên từng phút một.
– Bây giờ thì tao không thích đánh nhau. – Phàn cười hềnh hệch. Nó vung tay – Chờ khi nào hòn đảo của mày biến mất khỏi mặt đất tao sẽ cho tụi mày biết thế nào là đánh nhau.
Tin trề môi:
– Còn lâu! Mày đừng có mơ!
– Không lâu đâu! – Phàn nheo mắt, thản nhiên – Tao cũng chẳng mơ mộng gì sất. Một tuần nữa ba mày đã bắt đầu khởi công xây nhà kho rồi.
Thằng Phàn chỉ nói thế thôi, chúa đảo và phó chúa đảo đã tái xạm mặt. Cả thế giới bỗng đen ngòm mất một giây trong mắt hai đứa nhóc.
Mải vui chơi, hai đứa nó quên bẵng hòn đảo mà tụi nó đang chạy nhảy hằng ngày dưới mắt ba thằng Tin chỉ là một đống cát dùng để xây nhà.
Cho dù ba của chúa đảo luôn nói với chúa đảo rằng đó đích thị là một hòn đảo, thậm chí còn mua tặng nó một cái ống dòm thì chúa đảo vẫn biết căn nhà kho của người lớn bao giờ cũng quan trọng hơn hòn đảo của con nít.
– SAO HỞ MÀY? – BẢY LIẾC TIN, GIỌNG LO lắng, trong đầu nó đang hiện ra bộ mặt đểu cáng của thằng Phàn khi khệnh khạng bỏ đi.
– Tao chẳng biết nữa. – Giọng Tin ỉu xìu – Nhưng có lẽ thằng Phàn nói đúng.
– Thế là tụi mình không còn hòn đảo nữa à?
– Ờ.
– Thế thì buồn chết.
Tin lại “ờ”, mặt bần thần. Trông nó như kẻ chấp nhận sự an bài của số phận.
Bảy tiếp tục rầu rầu:
– Tụi mình không còn chỗ vui chơi nữa.
– …
– Tụi mình sẽ không còn được ngắm cảnh hoàng hôn trên mặt biển.
– …
– Tụi mình cũng không còn dịp xây lều tránh bão.
– …
– Mày hết được làm chúa đảo.
– …
– Con Thắm hết được làm chúa đảo phu nhân.
– …
– Còn tao hết được làm phó chúa đảo.
Chỉ có mình Bảy nói, bất lực và buồn bã. Tin không nói gì, vì Bảy đã nói hộ những ý nghĩ trong đầu nó rồi.
Nhưng nghe những câu than vãn sau cùng của Bảy thì Tin không làm sao ép mình đừng mở miệng. Nó nói, cõi lòng tan nát:
– Và tụi mình sẽ lại đánh thua thằng Phàn, sẽ bị thằng khốn đó bắt nạt như xưa nay.
SỰ LO LẮNG CỦA CHÚA ĐẢO VÀ PHÓ CHÚA đảo không dừng lại ở đó.
Một hôm, dì Sáu Dừa xồng xộc qua nhà Tin.
Tụi nhóc vẫn mải chơi cho đến khi dì nắm tay chị Hai kéo ra vườn.
Dì chỉ tay vào các cư dân trên đảo, giọng xơn xởn:
– Tụi này nè!
– Không phải đâu, dì Sáu. – Chị Hai nói.
Dì Sáu Dừa vẫn khăng khăng:
– Phải mà! Tụi nó đó!
“Tụi này” hay “tụi nó” trong câu nói của dì Sáu vẫn là trò Tin và lũ bạn.
– Dì Sáu! – Chị Hai kêu lên.
– Chính tụi này chứ không ai!
– Dì Sáu có chứng cớ gì không?
– Cần gì chứng cớ. Từ khi tụi nhóc tụ tập ở đây, ở bên mới liên tục bị mất trộm.
Bây giờ bọn nhóc mới biết lý do dì Sáu Dừa làm ầm ĩ nãy giờ.
– Trời đất! – Tin ré lên – Dì nghi tụi con ăn trộm đồ nhà dì hả?
Dì Sáu Dừa nói như thể chính mắt dì trông thấy tụi nhóc lẻn vô nhà dì và khuân đi món gì đó:
– Tụi bay chứ còn ai vô đây!
BA CỦA CHÚA ĐẢO CHƯA KỊP XÂY NHÀ kho thì người hàng xóm của chúa đảo đã đòi đuổi đám cư dân sinh sống trên hòn đảo rồi.
Dì Sáu Dừa liệt kê những thứ nhà dì bị mất cắp mấy ngày nay: quần áo, đồng hồ, tiền bạc…
Dì nói: Trước đây nhà dì không bị mất món gì.
Dì nói tiếp: Từ khi có đám trẻ này, nhà dì liên tục bị mất cắp.
Dì kết luận: Dẹp quách đám trẻ, có nghĩa là dẹp quách đống cát, càng sớm càng tốt, nếu không nhà dì sẽ liên tục mất cắp nữa.
Dì dọa: cãi lời dì, dì sẽ làm to chuyện.
Lũ bạn ở lớp sợ xanh mặt. Dì Sáu Dừa vừa ra về, tụi nó lật đật chuồn luôn.
Trên hòn đảo Robinson, bây giờ chỉ có chúa đảo, chúa đảo phu nhân và phó chúa đảo chìa những bộ mặt oan ức vào mắt nhau.
Bảy hầm hầm:
– Xì! Ai mà thèm chui vô nhà dì Sáu lấy trộm đồ!
Con Thắm dậm chân bình bịch, giọng muốn khóc:
– Tức quá đi! Tại sao dì Sáu lại coi tụi mình là kẻ cắp chứ?
Tin gân cổ định gào lên phụ họa, đến phút chót tự nhiên nó bỗng xụi lơ:
– Kệ dì Sáu đi! Đằng nào thì hòn đảo Robinson cũng chẳng còn sống sót mấy ngày nữa!
CHỊ HAI NÓI:
– Dì Sáu kỳ cục ghê hả mẹ?
Mẹ gật đầu:
– Mẹ không tin những vụ mất cắp đó liên quan đến lũ trẻ chơi trong vườn nhà mình.
Tin định nói “hòn đảo” nhưng nghĩ đến căn nhà kho sắp xây, lại không muốn mở miệng nữa.
Chị Hai nói:
– Dì Sáu bảo tụi nhỏ không được tụ tập…
Chị Hai liếc Tin, nói tiếp:
– … trên hòn đảo.
Tin vẫn không nói gì. Trông nó có vẻ thờ ơ. Nó đang nghĩ đến ngày hòn đảo biến mất, khi căn nhà kho bắt đầu được xây lên.
Nó buồn rầu thấy việc làm biến mất một hòn đảo sao mà dễ dàng quá, chỉ cần một cái gật đầu của ba nó. Sau đó, người ta sẽ mang cuốc xẻng, xi măng tới.
Nó là chúa đảo. Chúa đảo chỉ cai quản hòn đảo thôi. Còn cai quản chúa đảo có ba chúa đảo, mẹ chúa đảo và chị Hai chúa đảo.
– Mắt con bị làm sao thế, Tin?
Mẹ hỏi, khi thấy Tin ngồi dụi mắt đằng góc đi-văng, không biết nó làm thế nào để ngăn không cho nỗi buồn ứa ra. Chứ nó đang ngồi trong nhà, đâu có hạt bụi nào rơi vào mắt nó.
TIN, BẢY VÀ THẮM CHUYỀN TAY NHAU cái ống dòm.
Tụi nó không tranh giành ỏm tỏi như ngày đầu nữa. Những ngày cuối cùng trên đảo, đứa nào cũng muốn dịu dàng với nhau. Hôm nay tụi nó muốn thu vào mắt, hay nói đúng hơn là cất giữ vào tâm trí những hình ảnh đẹp đẽ mà mai đây tụi nó sẽ không còn được ngắm nữa.
Ba đứa đều ngọt ngào nhường nhau:
– Tin xem trước đi!
– Cho Thắm xem trước đó!
– Bảy xem đi này!
Bảy nâng ốm dòm ngang tầm mắt, nhìn ra xa. Nó vừa xoay bộ phận điều chỉnh vừa rê ống dòm từ phải qua trái, miệng xuýt xoa:
– Ôi, đẹp quá!
Con Thắm tò mò:
– Bạn nhìn thấy gì thế, Bảy? Cá voi hả?
– Không. Hồng có con cá voi nào bơi lượn gần đây hết.
– Chứ cái gì đẹp?
– Hoàng hôn trên biển.
Thằng Tin ngước mắt nhìn mặt trời trên đầu, cười hề hề:
– Bây giờ mới hai giờ trưa à. Hoàng hôn đâu mà hoàng hôn!
Bảy gừ khe khẽ trong cổ họng, vẫn không rời mắt khỏi ống dòm:
– Nhưng tao đang nhìn thấy hoàng hôn.
Tin không cãi nữa, nó nhận ra nó vừa mắc phải sai lầm khi cãi thằng Bảy. Vì nó cũng từng nhìn thấy hoàng hôn giữa ban trưa đó thôi.
CON THẮM CƯỜI KHÚC KHÍCH:
– Bảy thấy mặt tròi như hòn lửa lớn ai ở trên trời vô ý đánh rơi xuống đại dương hả Bảy?
– Không.
Con Thắm lại hỏi, nó đang nhớ đến bài tập làm văn hôm nọ:
– Hay Bảy thấy mắt biển phẳng lì, êm đềm như một miếng xu xoa khổng lồ và màu sắc của miếng xu xoa thay đổi không ngừng…
– Cũng hổng thấy xu xoa luôn.
Bảy lắc đầu làm cái ống dòm lắc theo. Nó hít hà:
– Lần này mình thấy hoàng hôn đẹp hơn nhiều.
Bảy hào hứng mô tả:
– Mình thấy có ba mặt trời.
– Ba mặt trời?
– Ừ, một mặt trời trên không trung. Một mặt trời trên biển. Và một mặt trời trong sương.
Con Thắm nheo mắt:
– Bảy nói thiệt không đó? Làm gì có tới hai ông mặt trời ở trên trời.
Tin bênh Bảy:
– Bảy nói thiệt đó, Thắm. Tao cũng từng nhìn thấy hai ông mặt trời. Khi bầu trời đong đầy hơi nước, bao giờ cũng có một mặt trời thứ hai xuất hiện.
CON THẮM KHÔNG NHÌN THẤY BA ÔNG mặt trời. Nó cũng không nhìn thấy hoàng hôn trên biển.
Nó áp mắt vào ống dòm, buồn rầu nói:
– Mình chẳng thấy mặt trời đâu hết. Mình chỉ thấy mưa.
Bảy nheo mắt, nó nhớ thằng Tin từng có lần tả biển:
– Mày thấy sóng cao bằng tòa nhà chung cư, mặt biển giống như một tấm chăn có ai đó đang cố cuộn lại phải không?
– Không phải vậy.
– Hay mày thấy sóng trào lên như bắn ra từ một cái máy phun đặt dưới đáy biển…
Lần này không đợi Bảy nói dứt câu, con Thắm đã cắt ngang:
– Mình không thấy sóng. Trời mưa, nhưng biển không có sóng.
Bảy cãi:
– Biển mà không có sóng à?
– Ờ, ờ, có. – Con Thắm ngập ngừng – Nhưng sóng lăn tăn thôi.
– Tao biết rồi. – Bất giác, thằng Tin buột miệng – Mày đang thấy mưa rả rích trên biển phải không Thắm?
– Phải rồi. – Con Thắm reo lên mừng rỡ.
Tin lại tiếp:
– Mày thấy bầu trời đang buông xuống một tấm lưới trắng xóa và mênh mông phải không?
Con Thắm lại reo lên “Phải rồi”. Nó quay sang Tin, ngạc nhiên:
– Sao Tin biết?
Tin biết, bởi Tin đang ở trong tâm trạng giống như con Thắm. Vài hôm nữa thôi, hòn đảo Robinson sẽ không còn nữa. Nghĩ đến chuyện đó, lòng nó như đang bị nỗi buồn đánh lưới. Nó nhận thấy mưa đang rả rích trong lòng nó mấy ngày nay rồi. Cái mà con Thắm đang nhìn thấy kia nó đã nhìn thấy trước đó. Cho nên nghe con Thắm tả cảnh biển, Tin biết ngay cô bạn gái mềm yếu của nó đang nhìn vào đại dương trong lòng mình đó thôi.
Nhưng chúa đảo đã không nói gì về điều đó. Chúa đảo chìa tay ra trước mặt chúa đảo phu nhân:
– Mày đưa tao nhìn chút coi!
CHÚA ĐẢO TIN CHẲNG THẤY ÔNG MẶT trời nào hết. Cũng chẳng thấy mưa rơi trên biển.
Thực ra thì nó cũng định thấy hoàng hôn hoặc thấy mưa hoặc thấy cả hai thứ cùng một lúc. Nhưng Tin chưa kịp thấy những gì nó muốn thấy thì nó chợt thấy điều nó không định thấy: thằng cu Mít.
Cu Mít là con dì Sáu Dừa, năm nay nó tám tuổi, học lớp ba.
Lúc chúa đảo Tin đang chuẩn bị ngắm cảnh đại dương thì thằng cu Mít bất ngờ xuất hiện trong ống kính.
Thằng cu Mít chỉ là thằng cu Mít như mọi thằng cu Mít, nghĩa là không khiến một chúa đảo phải chú ý, nhưng lúc này thằng cu Mít có bộ tịch trông rất khả nghi.
Cặp sách đeo sau lưng, nhưng hai tay thằng cu Mít lại thủ trước bụng, thu vào trong áo.
Mặt mày nó lại lấm la lấm lét, cứ đi vài bước lại ngoái lại phía sau.
Tin buông ốm dòm xuống, khoát tay:
– Đi theo tao! Gấp!
Nói xong, nó nhảy phóc một cái khỏi đống cát.
– Gì thế Tin? Hải tặc tấn công hả?
Bảy và Thắm nhanh chóng bám theo Tin ra cổng.
Tin thì thầm, mặc dù không có ai nghe trộm:
– Theo dõi thằng cu Mít! Cẩn thận, đừng để nó phát hiện!
THẰNG CU MÍT KHÔNG BIẾT CÓ BA CƯ DÂN trên đảo Robinson đang bí mật bám theo nó.
Nó dáo dác liếc lại phía sau chừng vài lần, chắc là sợ mẹ nó bắt gặp, đến khi tin rằng đã ra tới khu vực an toàn, nó ù té chạy.
Bảy ngạc nhiên:
– Làm gì nó chạy vắt giò lên cổ vậy ta?
Con Thắm đáp:
– Chắc thằng bé sợ đến lớp trễ giờ.
Tin lắc đầu:
– Chưa chắc đâu.
Đúng như Tin phỏng đoán, thằng cu Mít không đi tới trường ngay.
Chạy một đỗi, cu Mít bắt đầu đi chậm lại.
Rồi nó thình lình rẽ vào một con hẻm bên đường.
Dù đã liệu trước, tụi thằng Tin vẫn trợn mắt lên nhìn nhau.
Ngay lập tức, gần như chúi đầu hẳn vào trong bụi cây mọc ngay đầu hẻm, ba đứa căng mắt nhìn qua kẽ lá.
Ở BÊN TRNG, MỘT BỌN TRẺ TRẠC MƯỜI lăm, mười sáu tuổi đã chờ sẵn.
Bọn chúng có vẻ đang ngóng thằng cu Mít, trông thái độ thì dường như cả hai bên đã quen biết nhau từ trước.
Từ chỗ nấp của mình, Tin không nghe bọn chúng nói với nhau những gì. Nhưng nó thấy rõ mồn một cảnh thằng cu Mít vén áo lôi ra một món gì đó đưa cho bọn kia.
Bảy sửng sốt:
– Thằng cu Mít trộm đồ nhà đi bán?
Những gì diễn ra tiếp theo cho thấy câu chuyện thằng cu Mít dường như còn đi xa hơn suy đoán của Bảy.
Tin, Bảy, Thắm như nín thở khi thấy một thằng trong bọn, có vẻ là thằng cầm đầu, lấy trong túi áo ra một lọ nhỏ, mở nắp và dốc vào mu bàn tay một thứ gì đó. Ngay lập tức thằng cu Mít hối hả chồm tới, gí mũi vào bàn thay thằng này say sưa hít lấy hít để.
Bảy run run hỏi:
– Tụi nó làm gì vậy Tin?
– Tao không biết. – Tin đáp lại cũng bằng giọng run run, cũng như Bảy nó có linh cảm đây là chuyện rất nghiêm trọng.
Con Thắm hồi hộp:
– Chắc chắn đây là một trò bậy bạ.
– Tụi mình về đi! Thằng cu Mít quay ra rồi đó.
Tin lo lắng ra lệnh, tim đập thình thịch. Những gì nó vừa thấy đã gieo vào tâm trí nó một nỗi hoang mang to lớn.
“GỬI BÀ SÁU,
Chúng tôi thông báo cho bà biết kẻ đánh cắp đồ đạc trong nhà bà lâu nay chính là cu Mít -con trai bà. Muốn biết tại sao con bà làm thế, bà nên bí mật theo dõi con bà vào lúc con bà đi tới trường. Con bà đang bị kẻ xấu lợi dụng. Nếu bà không ngăn chặn kịp thời, con bà sẽ gặp nguy hiểm. Hiện nay tính mạng của con bà như ngàn cân treo sợi tóc. Bà phải hành động nhanh chóng lên!
Kính chào bà.
Chúa đảo Robinson”
Tin đọc đi đọc lại lá thư một cách đắc ý.
Tin đưa cho Bảy và con Thắm đọc, hai đứa bạn há hốc miệng:
– Tụi mình gửi thư này cho dì Sáu á?
– Ờ.
Bảy lắc đầu quầy quậy:
– Tao không dám đưa đâu.
Con Thắm rụt cổ:
– Mình cũng không dám.
Tin ngó Bảy:
– Tao đâu có bảo mày đưa tận tay dì Sáu.
– Chứ đưa bằng cách nào?
Tin hắng giọng:
– Mày là thổ dân, đúng không?
– Ờ, ờ… đúng… – Bảy ngập ngừng đáp, không hiểu tại sao chúa đảo Tin lại hỏi qua chuyện này.
– Mày là thổ dân, mày phải gửi thư theo kiểu thổ dân.
– Gửi thư theo kiểu thổ dân? – Bảy giương mắt ếch.
– Ờ, tối nay mày phải gắn lá thư này vào mũi tên, rồi giương cung bắn mũi tên ghim vào cánh cửa nhà dì Sáu. Sáng ra, khi mở cửa quét sân, dì Sáu sẽ…
– Thôi đi! – Bảy giãy nảy – Nhà tao làm gì có cung tên. Mà có cung tên, tao cũng chẳng biết bắn.
– Không bắn tên thì phóng dao cũng được! – Tin chớp mắt – Mày gắn lá thư vào mũi dao rồi phóng cho lưỡi dao cắm phập vào vách…
Bảy làu bàu:
– Dao tao cũng chẳng biết phóng.
Tin co chân đá vào chân Bảy:
– Thế mà cũng là thổ dân đấy!
CON THẮM HIẾN KẾ:
– Hay mình gửi lá thư này bằng đường bưu điện?
– Không được. – Tin phản đối – Gửi như thế thì chậm lắm. Chuyện này không thể trì hoãn được.
Chúa đảo phu nhân ngước mắt nhìn chúa đảo:
– Hay là Tin nói với ba mẹ Tin. Ba mẹ Tin sẽ báo cho dì Sáu biết.
– Không. – Tin giơ tay lên cao, ngực ưỡn ra trước, giọng chúa đảo – Đây là chuyện riêng của đảo Robinson. Dì Sáu đã làm hoen ố danh dự của tụi mình, tụi mình phải tự chứng minh sự trong sạch.
– Nhưng tụi mình không biết bắn cung lẫn phóng dao! – Bảy nhăn nhó.
Chúa đảo đặt tay lên vai phó chúa đảo:
– Nghe này, Bảy! Trong chuyện này dứt khoát phải có cung tên hoặc dao. Nếu không thì tụi mình cũng giống như mọi kẻ khác. Tụi mình không thể lu loa một cách tầm thường như dì Sáu đã làm.
– Tao biết rồi. – Phó chúa đảo gãi tai – Nhưng…
– Phó chúa đảo nghe đây! – Bất thần Tin hét to – Phải chấp hành mệnh lệnh, không được cãi. Nếu cãi lời sẽ bị đuổi khỏi đảo.
Phó chúa đảo Bảy rụng bộp người xuống cát, không phải vì sợ bị trục xuất khỏi đảo mà vì thằng Tin hét to quá làm nó giật bắn mình.
Từ dưới cát, nó ngước lên, giọng ri ri như tiếng dế:
– Miễn làm sao có dao là được phải không?
HÔM ĐÓ LÀ CHỦ NHẬT.
Dượng Sáu đi chơi. Dì Sáu đi chợ. Thằng cu Mít không biết đi đâu.
Chắc là ba nó chở nó qua chơi nhà nội hoặc nhà ngoại! Thằng Bảy mừng rỡ nghĩ trong đầu, sè sẹ đặt từng bước chân lên mặt đất mát lạnh của khu vườn nhà hàng xóm.
Nó rón rén lẻn vào nhà bếp theo ngả sau. Nhà trước cửa đóng kín mít nhưng gian nhà bếp thì chẳng chốt khóa gì. Thông thốc chỉ có mỗi cái bàn ăn hình tròn đặt ở giữa. Cái bếp ga đặt trên bệ. Cao hơn một chút là các ngăn đựng chén bát, muỗng đũa. Tủ lạnh và chạn chứa thức ăn chắc dì Sáu để ở nhà trước! Bảy nhủ bụng và đảo mắt nhìn quanh.
Bảy thở phào một cái khi ánh mắt nó bắt gặp cái bệ cắm dao.
Trước khi lẻn qua nhà dì Sáu, nó đã cầm theo con dao cắt bánh của mẹ nó, bụng nơm nớp. Nó biết nếu phát hiện con dao bị mất, thế nào mẹ nó cũng mắng nó té tát.
Nhưng bây giờ thì Bảy không phải dùng tới con dao trong túi quần nó nữa.
Nó bước lại chỗ bệ cắm dao, rút ra một con dao nhỏ. Xong, nó lôi lá thư của chúa đảo Tin trong túi áo ra, đặt xuống bàn ăn, rồi cắm phập lưỡi dao, ghim tờ giấy xuống mặt bàn.
“Cắm phập” là nói cho oai thế thôi, thật ra Bảy lựa chỗ giáp mí của hai nửa mặt bàn, từ từ ấn gọn lưỡi dao vào đó.
Thổ dân Bảy dù sao vẫn sợ dì Sáu qua mách mẹ thổ dân hoặc bắt đền mẹ thổ dân về việc thổ dân làm hư mặt bàn của nhà dì.
CHÚA ĐẢO, CHÚA ĐẢO PHU NHÂN VÀ phó chúa đảo chụm đầu vào nhau. Con sư tử Pig đang gặm xương cạnh đó. Cá mập vẫn bơi quanh hòn đảo từng đàn, con nào con nấy gầy như cá lòng tong.
– Sao rồi, Bảy? – Chúa đảo hỏi.
– Xong rồi.
– Xong rồi là sao?
– Tao đã đặt lá thư lên bàn ăn nhà dì Sáu.
– Thế có dao không?
– Có. Tao phóng lưỡi dao xuyên qua mảnh giấy theo ý của mày. Nhìn muốn nổi gai ốc luôn.
Như để chứng minh cho nhận xét của phó chúa đảo, một tiếng thét lạc giọng bất thần vang lên từ bên kia đường. Người phát ra âm thanh rờn rợn đó nếu không phải đang thấy ma thì chắc chắn là đang thấy… lưỡi dao ghim tờ giấy lên bàn ăn.
– Tiếng dì Sáu đó.
Bảy nói và hấp tấp mọp người xuống sau mô cát.
Tin và con Thắm cũng lập tức lăn người xuống cạnh Bảy.
Con Thắm thì thào:
– Chắc dì Sáu nhìn thấy con dao và lá thư.
Tin ngóc đầu khỏi mô cát, hai tay áp chặt ống dòm vào mắt, nín thở quan sát. Trông nó căng thẳng như chuẩn bị đối phó với sự tấn công của hải tặc.
– Mày thấy dì Sáu không vậy? – Bảy hồi hộp hỏi.
– Có. Dì đang đứng chỗ cửa bếp, tay cầm lá thư.
Bảy liếm môi:
– Dì đang đọc thư à?
– Không. Dì đang nhìn về phía hòn đảo Robinson.
– Dì định xông qua đây à? – Giọng Bảy đã bắt đầu run run.
– Tao không biết.
Tin huých cùi tay vào vai Bảy, hừ giọng:
– Nhưng dì Sáu xông qua thì đã sao! Mình báo động cho dì về chuyện thằng cu Mít chứ có làm gì sai trái đâu!
DÌ SÁU DỪA ĐÃ KHÔNG XÔNG QUA HÒN đảo như phó chúa đảo lo ngại.
Dì cũng không qua gặp ba chúa đảo, mẹ chúa đảo hay chị Hai chúa đảo.
Cũng có thể dì đã định làm như vậy nhưng sau khi suy nghĩ cẩn thận dì đã không làm.
Dì làm theo sự mách bảo của lá thư.
Chúa đảo Tin là người đầu tiên nhận ra điều đó.
Nó hớn hở nhìn hai bạn:
– Dì Sáu không xăm xăm qua đây tức là dì đã tin lời tụi mình.
Con Thắm thắc mắc:
– Thế dì sẽ theo dõi thằng cu Mít à?
Tin gật đầu:
– Chắc vậy. Ngày mai thứ hai, thằng cu Mít đi học thế nào ba mẹ nó cũng bí mật bám theo nó.
Phó chúa đảo Bảy tỏ thông minh:
– Chắc có cả đội viên dân phòng đi theo.
Ba đứa vui vẻ trò chuyện, con Thắm chôn nửa người trong cát, chỉ có thân trên ngọ ngoạy, Tin và Bảy ngồi lắc lư trên tàu lá dừa. Tụi nó không cần phải nấp sau mô cát nữa.
Bây giờ, khi đã nguôi nỗi lo dì Sáu Dừa, tụi nó mới có thì giờ để lắng tai nghe tiếng biển.
Sóng vỗ mạnh ghê ta!
NHỮNG NGÀY ĐẦU THẰNG CU MÍT BỊ BỌN xấu chặn đường lôi tuột vào hẻm. Chúng trút bột heroin vào tờ giấy bạc, hơ nóng cho hơi bốc lên rồi gí đầu thằng bé vào, bắt ngửi.
Cu Mít sợ lắm nhưng không dám hé môi với bất cứ ai. Bọn kia đe rồi, nếu thằng bé để lộ chuyện này ra chúng sẽ giết chết không tha.
Những lần sau chúng không cần ép buộc cu Mít nữa. Sau vài lần thằng cu đâm nghiện, tự động đến tìm bọn chúng để được hít thứ bột trắng quyến rũ đó.
Cu Mít tưởng cuộc đời sẽ trôi đi suôn sẻ như thế, khi nào trong người cồn cào nó chỉ cần tìm đến con hẻm trên đường đến lớp.
Nhưng đến một ngày, bọn kia bắt đầu ra điều kiện với cu Mít.
Cũng từ ngày đó, nhà dì Sáu Dừa bắt đầu mất trộm.
Đó là những gì vợ chồng dì bùi ngùi thuật lại với ba mẹ Tin tối hôm qua.
“Bọn xấu đã bị bắt rồi. Còn thằng cu nhà tôi ngày mai bắt đầu tạm thời nghỉ học để đưa đi điều trị”. Dì Sáu thút thít nói.
Dì nói vợ chồng dì qua nhà gặp ba mẹ Tin để xin lỗi về sự nghi ngờ vô căn cứ hôm trước đối với bọn trẻ, sau đó là cảm ơn về lá thư cảnh báo mà dì tin là thư của thằng Tin.
Dì Sáu Dừa đặt lá thư lên bàn:
– Đây là chữ của cháu Tin phải không?
TIN SUNG SƯỚNG KỂ LẠI CUỘC GẶP GỠ ĐÓ cho Bảy và Thắm nghe.
Con Thắm ôm đầu:
– Eo ôi! Ra là xì ke đấy? Kinh khủng quá!
Bảy nuốt nước bọt:
– Thế dì Sáu có nói gì về con dao không?
– Không.
– Không à! Lạ nhỉ?
Bảy nheo mắt nhìn ra biển một lúc rồi quay lại nhìn Tin, hỏi sang chuyện khác:
– Thế sau khi nghe chuyện này, mẹ mày có nói gì không?
– Mẹ tao không nói gì hết. Mẹ tao chỉ nhìn tao cười cười.
– Thế còn ba mày?
– Ba tao hả? – Tin lim dim mắt – Ba tao nói: “Giỏi lắm, tụi con!”
Mặt Bảy sáng trưng, như có một mặt trời vừa đậu xuống trên tóc nó:
– Ba mày nói là “tụi con” à?
– Ừ.
– Tức là ba mày khen cả tao và con Thắm nữa đấy?
– Chứ gì nữa! – Tin cười toe – Hai đứa mày là phó chúa đảo và chúa đảo phu nhân mà!
Hôm đó, thằng Bảy hỏi Tin bao nhiêu là chuyện.
Nhưng chuyện quan trọng nhất nó lại quên.
Chỉ có con Thắm nhớ:
– Tin này, thế ba của bạn có nói chừng nào sẽ khởi công xây căn nhà kho không?
Đang hào hứng thuật chuyện dì Sáu Dừa, người Tin bỗng nhói một cái, cứ như thể con Thắm vừa dùng mũi kim nhọn khâu câu hỏi đau đớn đó vào tâm trí nó.
Nó vo ve đáp, môi giần giật:
– Ngày mai.
CUỘC SỐNG LÀ THẾ: NIỀM VUI VÀ NỖI buồn cứ nối tiếp nhau, không dừng được.
Ba chúa đảo mới khen chúa đảo hôm trước “Giỏi lắm”, hôm sau chúa đảo đã không còn nhìn thấy hòn đảo của mình nữa.
Tối đó, có ba đứa trẻ thao thức trên chỗ nằm.
Cả ba bồi hồi ôn lại những ngày vui buồn trên đảo Robinson và những biến cố xảy ra quanh hòn đảo.
Chúa đảo và phó chúa đảo nhớ lại trận đánh nhau kinh hồn với thằng Phàn, chỉ nhớ lại trong tâm trí thôi đã thấy sướng râm ran khắp người.
Rồi tụi nó nhớ lại những ngày mưa, những ngày tụi nó túm tụm co ro dưới tán dù mỏng manh để tránh những cơn bão gió mùa quăng quật ầm ầm như những con trăn lớn trên không trung, cán dù rung bần bật trong mười ngón tay.
Tụi nó nhớ lại bài tập làm văn trên lớp, nhớ đến ngày cô giáo và đám bạn ghé thăm đảo.
Con Thắm chả thích thú gì chức “chúa đảo phu nhân”, nhớ lại cái hôn đầy nước bọt của thằng Tin nó càng thấy gớm, nhưng bây giờ thì nó ao ước giá mà có một phép màu nào đó giữ hòn đảo Robinson ở lại với tụi nó, nó sẽ sẵn sàng làm chúa đảo phu nhân suốt đời.
Cuộn mình trong bóng tối, ba đứa trẻ của chúng ta trằn trọc nghĩ ngợi, bất lực và đau khổ, cuối cùng thiếp đi trong tiếng sóng vọng tới từ đâu đó. Trong mơ, hình như tụi nó còn nghe thấy cả tiếng sủa của con sư tử Pig.
BUỔI SÁNG, LÚC ÔM CẶP RA KHỎI NHÀ, Tin đã nghe khóe mắt mình ngân ngấn nước khi nhìn thấy tốp thợ xây lăng xăng trong sân.
Thằng Bảy và con Thắm đứng đợi Tin ngay trước cổng, đã thấy những gì Tin thấy, đã buồn những gì Tin buồn.
Cho nên lúc Tin bước ra, cả ba lặng lẽ bước bên nhau, không ai nói với ai tiếng nào.
Trong ngày trọng đại này, con Thắm xin mẹ đi bộ đến lớp cùng Tin và Bảy, không đi theo xe chị nó như mọi ngày.
Hoa cúc dại ven đường đang kín đảo tỏa hương như thầm nhắc bọn trẻ rằng trời đã vào thu nhưng tâm trạng đang rối bời chẳng đứa nào nghe thấy.
Thằng Phàn lại xuất hiện chỗ đầu hẻm quen thuộc. Nó chống hai tay vào hông, nheo mắt nhìn ba đứa nhóc từ xa đi tới.
– Sắp tiêu rồi hả tụi bay? – Phàn reo lớn, tiếng nó vang vang nhưng phát ra từ một chiếc kèn trompette.
Tụi thằng Tin không đáp, vẫn lầm lũi đi tới.
– Tao biết ngày hôm nay hòn đảo của tụi mày sẽ bị xẻ thịt mà. – Thằng Phàn lại gào lên hoan hỉ, cứ như nó đang khoe có người sắp mổ lợn mời nó đánh chén.
Phàn chỉ đứng bên đường hò hét. Nó chưa dám làm gì bọn trẻ. Dù sao Tin và Bảy vẫn còn là chúa đảo và phó chúa đảo cho đến hết ngày hôm nay.
Còn hòn đảo, Tin vả Bảy vẫn còn lý do để lì lợm.
Thằng Phàn biết thế. Nó đợi cho bọn nhóc đi khỏi một quãng rồi hét vói theo:
– Đợi đấy! Hòn đảo mà bị làm thịt rồi, tao sẽ làm thịt tụi bay!
TIN, BẢY VÀ THẮM LẾCH THẾCH KÉO NHAU qua cửa lớp, ngạc nhiên thấy tụi bạn ồn ào hẳn lên khi tụi nó bước vào.
Nhiều cái miệng nhao nhao:
– A ha! Ba đứa nó đây rồi!
– Chào chúa đảo Robinson!
Bảy ngó quanh:
– Chuyện gì vậy?
Một đứa nói:
– Sáng nay tụi mày không đọc báo à?
Một đứa khác:
– Sáng nay báo nói về hòn đảo Robinson. Rằng nhờ chúa đảo và các cư dân trên đó mà một bọn tội phạm đã bị bắt.
Tin, Bảy, Thắm đưa mắt nhìn nhau: Chắc dì Sáu đã tiết lộ chuyện này cho nhà báo.
Cô giáo xuống tới. Và việc đầu tiên cô làm sau khi ổn định trật tự lớp học là biểu dương tụi thằng Tin:
– Ba em giỏi lắm!
Ba khuôn mặc của chúa đảo, phó chúa đảo và chúa đảo phu nhân khi mới bước vào lớp trông như ba chiếc lá héo đến lúc này đã tươi lên như có mưa xuống.
Cô giáo lướt mắt khắp lớp, tiếp tục làm mưa:
– Các em thấy chưa! Cô đã bảo đó là một hòn đảo mà. Bây giờ thì hòn đảo Robinson đã nổi tiếng rồi, phải không các em?
TỤI BẠN HÔM NỌ ĐÙNG ĐÙNG ĐÒI ĐI thăm hòn đảo ngay sau giờ tan học.
– Tụi mình đã được giải oan rồi. Tụi mình lại lên đảo chơi.
– Nhưng đi ngay bây giờ tao không dẫn con Mi Mi theo được.
– Hôm khác dẫn nó theo. Bây giờ phải tới nhìn hòn đảo một cái.
Tin lắc đầu, giọng nghèn nghẹt, như thể nó đột ngột chuyển qua phát âm bằng mũi:
– Chẳng còn hòn đảo nào cho tụi mày nhìn đâu!
Cả đống miệng há hốc:
– Mày nói vậy là sao?
– Là hòn đảo Robinson không còn nữa. – Tin cố để đừng mếu máo, cảm thấy điều gì đó trong lòng đang tan chảy ra theo từng tiếng nói.
– Vô lý! Vô lý!
– Không tin! Không tin!
Một đống cẳng chân nhảy tưng tưng.
Một đứa xông ra cửa:
– Đi, tụi bay! Thằng Tin xạo đó!
– Đúng rồi, thằng Tin xạo! Một hòn đảo nổi tiếng như thế mà!
Đám bạn rồng rắn kéo đi, bất chấp chúa đảo, chúa đảo phu nhân và phó chúa đảo âu sầu đưa mắt ngó nhau.
NẮNG NHƯ RƠM VÀNG.
Tiếng gì như tiếng lá reo dọc đường đi. Tin nhìn thấy một cánh chim bên trên những tàng cây. Chim gì giống như hải âu vậy ta? Nhưng Tin biết ngay là không phải. Hòn đảo không còn, dĩ nhiên biển cũng không còn. Biển không còn thì hải âu không còn. Đó chỉ là chim sẻ thôi. Ôi, buồn quá!
– Thời tiết như thế này, hòn đảo chắc trông đẹp lắm!
Tiếng một đứa nào đó vọng lại từ đằng trước như xát muối vào lòng Tin.
Nó muốn nhìn sang thằng Bảy và con Thắm một cái nhưng nó cố ép mình đừng nhúc nhích. Nó biết mặt mày hai đứa này chắc cũng đang nhàu nhò như mình.
Sáng nay đã có lúc Tin nghĩ đến chuyện không về nhà. Nó sợ phải nhìn thấy hòn đảo thân yêu biến mất trong mắt mình. Nhưng không về nhà thì Tin chẳng biết đi đâu. Nó còn nhỏ quá.
Nó cố bước thật chậm để trì hoãn thời khắc đối diện với số phận của hòn đảo. Lần đầu tiên nó muốn con đường từ trường về nhà kéo dài mãi mãi, đi hoài không tới.
Nhưng đám bạn trước mặt nó đi nhanh quá.
TỪ XA, TIN ĐÃ NHÌN THẤY NHỮNG BÓNG người đi lại trong sân vườn.
Nó nhận ngay ra đó là tốp thợ hồ nó bắt gặp hồi sáng.
Người đang trộn vữa.
Những người khác đi đi lại lại với chiếc xẻng trong tay.
“Hòn đảo thế là đã qua đời rồi!” Tin nghe có một tiếng than vọng lên ong ong trong đầu. Đôi chân nó tự dưng yếu ớt, như không còn chút hơi sức. Nó nghĩ mình sắp khuỵu xuống.
Chợt có một tiếng nói vang lên ở phía trước, rành rọt:
– Hòn đảo kìa!
Rồi một tiếng nói khác nữa. Rồi nhiều tiếng nói, có cả tiếng thằng Bảy và con Thắm.
– Thằng Tin xạo ghê!
– Chạy lên đảo chơi đi!
– Không chạy lên được. Phải bơi qua biển.
– Ơ, hòn đảo Robinson vẫn còn, Tin ơi!
Gì thế nhỉ? Tin lúc lắc đầu, cảm thấy nó đang trôi bồng bềnh giữa những tiếng reo vây bọc chung quanh.
TIN LEN LÊN PHÍA TRƯỚC.
Nó lướt thật nhanh, như đang đứng trên một cái bàn trượt.
Vẫn những bóng người đi lại trước mắt nó. Các chú thợ hồ vẫn cần mẫn với công việc, họ di chuyển không ngừng giữa khu vườn và khoảng sân gạch trước hiên nhà.
Người trộn vữa vẫn đang trộn vữa.
Người đẩy xe vẫn đang đẩy xe.
Người xúc cát vẫn đang xúc cát.
Nhưng họ không lấy cát từ hòn đảo Robinson.
Tin ngỡ như mình đang nằm mơ khi thấy bên cạnh đảo Robinson có một đống cát khác. Đống cát này lúc ôm cặp ra khỏi nhà hồi sáng Tin không hề nhìn thấy.
Như vậy là ba mới chở cát về.
Đúng rồi, xưa nay ba vẫn đồng ý với mình Robinson là một hòn đảo.
Ba tin mình và các bạn đang sống trên hòn đảo đó với một con sư tử.
Tóm lại là ba tin mình.
Và tóm lại là mình tin ba.
Ba bảo vệ hòn đảo, chính là bảo vệ niềm tin giữa hai cha con.
Tin ngắm hòn đảo Robinson bằng ánh mắt âu yếm, cảm thấy nó đích thực là một hòn đảo, không chỉ vì vẻ bề ngoài của nó.
DÌ SÁU DỪA ĐANG Ở TRÊN ĐẢO ROBINSON khi bọn trẻ về tới.
Tin thấy dì loay hoay giữa những chậu cây không biết ai mang lên đảo: cây hồng tỉ muội, cây chuỗi ngọc, cây hoa tai, cây đuôi diều, cây chút chít.
– Dì Sáu đang làm gì vậy? – Tin ngạc nhiên kêu lớn.
Dì Sáu ngoảnh đầu lại. Nhìn thấy Tin, dì đứng thẳng người lên, tay quẹt mồ hôi trán:
– Chà, chúa đảo về rồi.
Dì chỉ tay vào những chậu cây bày la liệt chung quanh:
– Dì đang trồng rừng. Hòn đảo đẹp thế này mà cây cối thưa thớt quá.
Bọn trẻ nhao nhao, quên bẵng người đàn bà trước mặt từng kết tội tụi nó:
– Dì trồng rừng bạch dương hả dì?
– Rừng tràm! – Một đứa cãi.
– Rừng bạch đàn.
– Đây là rừng phi lao! – Tin nói giọng hiểu biết – Ở đảo người ta thường trồng phi lao để chắn gió bão, để phòng hộ ven biển, bảo vệ những cồn cát…
– Vậy để tụi cháu phụ dì một tay!
Một đứa nói.
Nhiều đứa hưởng ứng.
Bọn trẻ nhảy phóc lên đảo (coi biển cả dưới chân chẳng khác nào mương rạch), thật là gan dạ.
Tin, Bảy, Thắm lại gần dì Sáu Dừa.
Tin nhìn các chậu hoa chưa được chôn xuống cát, hớn hở:
– Dì đang trồng phi lao, đúng không dì?
Dì Sáu chỉ tay về phía cây cọ, mỉm cười:
– Các cháu nhìn đó thì biết.
Chúa đảo, chúa đảo phu nhân và phó chúa đảo ngạc nhiên nhìn theo tay chỉ của dì Sáu.
Không biết từ lúc nào trên thân cọ phất phơ một tấm giấy, được một lưỡi dao ghim vào. Y như cách chúa đảo gửi thư cho dì Sáu cách đây mấy ngày.
Trên mẩu giấy hiện mồn một dòng chữ:
“Nơi đây là rừng phi lao”.
BÂY GIỜ THÌ CHÚA ĐẢO, CHÚA ĐẢO PHU nhân và phó chúa đảo đã lại tận hưởng cuộc sống dưới chiếc dù che nắng trên dốc cát thoai thoải.
Ba chúa đảo mới sắm cho chúa đảo chiếc dù to như chiếc dù chúng ta vẫn nhìn thấy ngoài bãi biển. Nằm dưới bóng râm mát của tán dù, nghe gió biển mơn man trên da thịt, chốc chốc nghe tiếng hải âu kêu ríu rít trên đầu, thật là dễ chịu. Tin sung sướng: Bây giờ thì bóng chim bay ngay đúng là hải âu rồi.
Chúa đảo phu nhân Thắm ngồi xếp bằng trên cát, mải mê đọc truyện tranh.
Còn chúa đảo Tin và phó chúa đảo Bảy nằm duỗi người trên tàu lá dừa khô.
Trong khi phó chúa đảo nhai ổi chóp chép thì chúa đảo tay cầm chai xi-rô, miệng ngậm ống hút, hút sồn sột.
Cả hai vừa ăn vừa uống vừa thong thả ngắm trời xanh, bao muộn phiền những ngày qua đã được gột sạch khỏi tâm trí. Hải tặc Phàn gần đây cũng không còn chặn đường tụi nó để sốt sắng đọc điếu văn cho hòn đảo nữa.
Nằm lười nhác trên hòn đảo thanh bình đó, neo mình vào tiếng biển, ngửa mặt ngắm những cụm mây dong buồm trắng thong dong đi lại trên cao, bọn trẻ của chúng ta không mong gì hơn thế.
– Bảy này! – Chúa đảo Tin chợt nghĩ đến một chuyện – Hôm nay tụi mình sẽ đặt cho hòn đảo một cái tên mới.
– Đặt tên mới à? – Phó chúa đảo ngẩn ngơ – Sao không giữ tên Robinson?
– Robinson chỉ thích hợp với tên một hoang đảo. – Chúa đảo giải thích với vẻ hãnh diện – Còn hòn đảo của mình bây giờ đã có người ở, đã được cô giáo, dì Sáu và mấy đứa bạn trên lớp viếng thăm, đã được nhiều người biết tới, nói chung nó đã nổi tiếng rồi. Nó không còn là hòn đảo hoang sơ nữa.
– Thế tụi mình đặt cho nó tên gì?
Tim lim dim mắt:
– Nó là hòn đảo toàn cát. Tao nghĩ nên đặt tên là đảo Cát.
– Đảo Cát à? – Bảy lẩm bẩm – Đảo Cát… đảo Cát… ừ, nghe hay đấy…
Con Thắm nghiêng người về phía hai bạn, vốc một nắm cát lên tay rồi thả cho cát chuồi qua kẽ tay, hoan hỉ phụ họa:
– Mình cũng thích tên đảo Cát.
CON THẮM THÍCH TÊN ĐẢO CÁT THẬT. Vì nó là chúa nghịch cát. Nó có thể lăn lê bò toài trong cát hằng buổi mà không thấy chán, nó khoái tròn xây nhà bằng cát, nặn tượng bằng cát, chỉ trừ trò vốc cát ném nhau.
À, có một trò nữa nó cũng không thích. Đó là làm chúa đảo phu nhân đảo Cát.
Đầu đuôi là do thằng Bảy. Khi cả bọn thống nhất đổi tên đảo Robinson thành đảo Cát rồi, thằng Bảy bỗng cao hứng tuyên bố:
– Bây giờ chúa đảo Cát phải phong con Thắm làm chúa đảo phu nhân!
Tin chớp mắt:
– Hôm trước tao phong rồi mà.
Bảy nhún vai:
– Đó là lúc mày làm chúa đảo Robinson. Chuyện đó khác. Còn bây giờ mày là chúa đảo Cát. Chúa đảo Cát dĩ nhiên chưa có vợ.
Tin liếc con Thắm, ngần ngừ:
– Vậy tao cưới mày lần nữa nghe, Thắm?
Con Thắm còn phân vân hơn:
– Có hôn không?
– Hôn chứ! Bắt buộc phải hôn! – Thằng Bảy la ầm – Chưa hôn thì chưa thành vợ chồng!
– Vậy thì mình không chịu đâu! – Con Thắm giãy nảy – Nước miếng dính vô mặt dơ lắm!
Lý do của con Thắm làm thằng Bảy nghệt mặt ra. Tại nó cũng biết nước miếng rất dơ.
Ở lớp, nó rất ghét mấy đứa hay phun nước miếng bừa bãi xuống sàn nhà.
THẰNG TIN LÊN TIẾNG CỨU VÃN:
– Thôi được rồi. Bây giờ tao không hôn mày mà để cho mày hôn tao, được không Thắm? Hôm trước tao quẹt nước miếng lên má mày, bây giờ mày bôi nước miếng lên má tao, coi như huề!
– Ờ, hay đấy! – Con Thắm vỗ tay – Vậy Tin nhắm mắt lại đi!
Với thằng Bảy thì thằng Tin hôn con Thắm hay con Thắm hôn thằng Tin chẳng có gì khác biệt. Miễn có hôn là được.
Nó nhảy vòng quanh hai đứa bạn, hào hứng giục:
– Hôn đi! Hôn đi!
Nhưng chúa đảo phu nhân chưa hôn chúa đảo được. Tại thằng Tin cứ thao láo mắt nhìn con Thắm.
– Tin nhắm mắt lại đi! – Con Thắm nhăn mặt.
– Mày hôn thì hôn đại đi! – Thằng Tin không chịu – Mắt tao, tao muốn nhắm hay mở kệ tao!
Con Thắm phân bì:
– Nhưng lần trước mình nhắm mắt cho Tin hôn mà.
– Kệ mày! Mày nhát gan thì mày ráng chịu.
Tin đập tay lên ngực:
– Tao là chúa đảo. Tao sẵn sàng nhìn thẳng vào mọi… mọi…
Tin bỗng ngập ngừng, vì nó thấy chữ “nguy hiểm” nó định nói không chính xác lắm. Hôn chỉ mất vệ sinh thôi chứ không thể gọi là nguy hiểm.
Nó đành bỏ lửng câu nói và nhắm tịt mắt lại:
– Tao nhắm mắt theo ý mày rồi đó! Hôn lẹ đi!
Tin nhắm mắt chờ, vẫn không thấy con Thắm ịn môi lên má mình. Nó nghiêng đầu qua một bên, một thứ âm thanh xào xạc xát vào tai gieo vào đầu nó cái ý nghĩ rằng lại thêm một cơn bão nữa sắp tràn qua hòn đảo.
Tin mở mắt ra, thấy thằng Bảy và con Thắm đang trố mắt nhìn ra cổng.
Tin ngoảnh lại, tới phiên mắt nó trố lên khi thấy tụi bạn trên lớp đang ồn ào kéo tới. Có cả cô giáo, cả con beo Mi Mi thấp thoáng trong đám đông.
Hèn gì con Thắm không dám hôn mình! Tin thở phào. Thực sự Tin chẳng muốn con Thắm quẹt nước miếng lên mặt nó. Nhưng Tin biết sớm muộn gì thằng Bảy cũng bắt con Thắm hôn nó cho bằng được. Thôi kệ, nếu không để con Thắm hôn một cái thì mình chẳng có phu nhân, nhất là chẳng được kiêu hãnh nói câu “Thế là tụi mình đã cưới nhau được ba năm rồi”.
Chúa đảo mà chưa có vợ hoặc chỉ cưới vợ chưa được ba năm thì chẳng có gì tự hào hết, Tin nghĩ vậy, nên nó nhìn con Thắm nói nhanh “Đợi ngày mai tao phong cho mày làm phu nhân” rồi nhảy phốc một cái, chúa đảo Cát liều lĩnh băng qua vùng biển lúc nhúc cá mập, chạy ra cổng đón khách…
TPHCM 21-10-2009
Gamela9.Com Wap giải trí Online.


Trang 2/2: 1 2

,
Bình Luận
- Nội dung bình luận có thể là: đánh giá, góp ý, báo lỗi, yêu cầu cập nhật, yêu cầu hỗ trợ...

* Tên bạn:

* Email:

* Nội dung:


Cùng Thể Loại

Cho Tôi Xin Một Vé Ði Tuổi Thơ

Ðó là cái ngày không hiểu sao tôi lại có ý nghĩ rằng cuộc sống không có gì để mà chờ đợi nữa. Rất nhiều năm về sau, tôi được biết ...
1.341

Đừng Gọi Em Là Diana Phần 8

Cái tên Diana, không còn là vấn đề khiến tôi canh cánh nữa. Nhưng…...
438

- Bong Bóng Lên Trời

- Ai Mua Hành Tôi

- Cuộc So Tài Vất Vả (Kính Vạn Hoa 18)

Xem Thêm →
Tìm Kiếm


Đăng KýD'vi BeautyZing4U