Đảo Mộng Mơ

Hỗ trợ:    281 xem

‼️ XƯỞNG IN PHONG BAO LÌ XÌ TẾT - 2019 TUYỂN SỈ LẺ GIÁ GỐC‼️

Truyện Nguyễn Nhật Ánh Đảo Mộng Mơ – truyện tuổi học trò

Nếu định nghĩa đảo hoang là hòn đảo ngoài mình ra không còn người nào ở trên đó nữa thì đúng là thằng Tin đang ở trên đảo hoang.
Lúc này Tin đang nằm trên một tàu lá dừa khô, đầu gối trên một khúc gỗ ngắn, cưa phẳng ở hai đầu, thơm phảng phất.
Đảo toàn cát là cát. Cát vàng ruộm. Tàu lá dừa trải dọc triền cát thoai thoải, chắc chắn đó là lý do tại sao thằng Tin cứ rung đùi hoài, chân này tréo qua chân kia. Nó cảm thấy thích thú như đang ngả lưng trên một chiếc ghế xếp đó mà.
Nó đang đọc truyện tranh, tay trái cầm cuốn truyện, tay phải cầm chai xi-rô chanh. Chai ni-lông, cắm ống hút qua ni-lông.
Lướt mắt qua vài khung tranh, Tin lại nâng chai xi-rô lên, ngậm lấy ống hút, hút một cái “rột”, khoan khoái cả miệng lẫn tai.
Cả đầu óc cũng khoan khoái. Nó nghĩ “May mà mình còn lận theo chai xi-rô. Nếu không mình sẽ chết khát mất!”.
Nhớ ra tình cảnh của mình, Tin úp cuốn truyện lên ngực, đảo mắt nhìn quanh, tuyệt vọng nghĩ tiếp “Ở đây chỉ có ba cái: cát, cát và cát. Sông và suối và ao và hồ – tức là cái thứ tư, cái thứ năm, cái thứ sáu và cái thứ bảy hoàn toàn không có. Nói chung những gì liên quan đến nước đều không có”.
Ánh mắt Tin nhấc cao lên một chút, bắt gặp những lá cọ đong đưa trong nắng và gió, đến lúc này nó mới nhận ra mặt trời đang chiếu vào mặt nó vai nó và trượt dài xuống ngực và bụng và hai chân nó làm cơ thể nó nóng lên từng phút một. Đây chắc là mặt trời xích đạo và rõ ràng mình đang lạc vào một hòn đảo ở châu Phi. Ờ, mà chưa chắc, có thể là một hòn đảo hoang ở vùng biển Caribê. Nó nhớ các quần đảo ở Trung Mỹ rất nhiều cọ, cam, mía và cá sấu, mặc dù lúc này và ở đây nó chỉ nhìn thấy cọ.
Nhưng Tin chỉ thẫn thờ một chút thôi, rồi nó kéo sụp chiếc nón xuống trán, chúi mắt vào cuốn truyện trên tay, quên bẵng hoàn cảnh hiểm nghèo của mình. Nó là con nít mà, mới mười tuổi, truyện tranh là số một.
Cầm cuốn truyện tranh là nó quên hết mọi thứ – cọp beo, sư tử, voi rừng, những con trăn lớn và mốc meo, những thổ dân ăn thịt người và có thể cả ma cà rồng châu Mỹ nữa.
Nó chỉ không quên chai xi-rô chanh thôi.
THẰNG TIN CỨ NẰM DÀI TRÊN TÀU LÁ DỪA khô, đọc truyện mê mải. Chai xi-rô đã cạn đến đáy từ đời nào nhưng nó vẫn không chịu liệng đi, chốc chốc lại kê ống hút vào miệng, hút lấy hút để. Bây giờ không nghe tiếng “rột, rột” nữa, chỉ có gió đi ra đi vào trong lồng ngực nó.
Truyện tranh nhiều tranh ít chữ, Tin đọc nhoáng là xong. Không biết làm gì nó lại đọc lại từ đầu. Nó đọc và nghĩ “May thật!”. Là vì nó tin rằng sống một mình ngoài đảo hoang, không tính đồ ăn thức uống thì sách là một người bạn thân thiết và quan trọng nhất.
Không có người bạn đó, nó không biết làm gì để giết thì giờ. Nó sẽ cô đơn biết mấy.
Lạc vào đảo hoang với một cuốn sách trong ba lô, đó có thể là lý do duy nhất để tin rằng đời vẫn còn đáng sống.
Có lúc Tin muốn đứng lên khỏi tàu lá dừa, khua chân một vòng quanh đảo để xem xét nhưng rồi nó lưỡng lự. Hòn đảo bé quá, chẳng cần phải đi loanh quanh làm gì. Nó nghĩ thế và lại biếng nhác duỗi mình ra, nằm lắng tai nghe tiếng biển.
Hằng ngày biển hùng vĩ và dữ dội, nhưng lúc này Tin nhận ra biển lặng và không có gió. Mặt trời bắt đầu leo xuống khỏi đỉnh trời, leo chầm chậm thôi nhưng rõ ràng là thấp dần, thấp dần. Trời chập choạng, sắp sửa âm u, nhưng không khí thì ấm áp. Tin nhìn lên cao, thấy mây xám như những tấm chăn, trông có vẻ bẩn thỉu và đe dọa.
“Không sao!” Tin tự nói, tự nghe và tự tán thành. “Biển ghê gớm thật, nhưng mình đang ở trên một hòn đảo, dù là đảo hoang nhưng đúng là một hòn đảo. Thế thì biển chẳng làm gì được mình”.
Lòng bình yên, đôi mắt Tin đã rất muốn thiếp ngủ. Bao giờ cũng vậy, giấc ngủ luôn luôn mọc lên ngay ở chỗ sự căng thẳng dịu xuống.
NHƯNG TIN KHÔNG NGỦ ĐƯỢC.
Đó là vì nó không cho phép mình ngủ.
Nó nhớ ra rồi. Nguy cơ không đến từ biển nhưng có thể đến từ những thứ khác.
Dĩ nhiên hòn đảo này không có thổ dân ăn thịt người. Hòn đảo quá bé, nếu có thổ dân thì Tin đã thấy rồi, hoặc họ đã ăn thịt Tin trước khi Tin trông thấy họ rồi.
Nhưng đến giờ Tin vẫn còn sống để nghĩ đến họ, tức là họ không có ở chỗ Tin đang nằm để sống mà nghĩ đến họ.
Nhưng để ăn thịt Tin thì cần gì thổ dân. Cá mập dĩ nhiên không lên bờ được nhưng cá sấu chạy trên cát giỏi không kém gì Tin. Rồi rắn nữa. Tin xem kênh Động vật hoang dã trên tivi, thấy không ít những loài rắn độc sống trong cát, những con rắn màu đỏ và những con rắn màu đen và những con rắn nửa màu đỏ nửa màu đen.
Tin nơm nớp thò tay xuống dưới mông, lo lắng: Có bao giờ chúng chui lên rồi đớp vào mông mình không nhỉ?
Một lúc lâu chẳng có con rắn nào chui lên hết.
Tin yên tâm rồi. Bây giờ thì nó nghĩ nó có thể ngủ.
Tin nhìn lên những đám mây trên cao, lúc này đã bị gió đánh tơi đi, thu tóm tất cả vào đáy mắt lần cuối trước khi khẽ khàng nhắm lại.
Chàng Robinson của chúng ta như vậy là đã ngủ rồi.
– TIN ƠI, TIN!
Tiếng kêu văng vẳng bên tai khiến Tin mở choàng mắt. Nó ngồi bật dậy khỏi tàu lá dừa, rú lên:
– Cướp biển!
– Cướp biển cái gì! Vô ăn cơm!
Tin ngoảnh nhìn, thấy chị Hai đang đứng ngay chỗ ngách cửa bếp, lừ mắt trông ra.
Tin lồm cồm đứng lên, quét mắt quanh hòn đảo, nhún vai một cách tuyệt vọng:
– Chẳng có tàu thuyền gì cả. Em không vào bờ được.
Hòn đảo mà Tin đang đứng là đống cát ba Tin mới thuê xe chở về cách đây một tuần để chuẩn bị xây căn nhà kho ở phía sau nhà.
Trong khi công trình xây cất chưa bắt đầu, vào một đêm tối trời nọ, Tin nai nịt gọn gàng, một mình lẻn ra khỏi nhà đánh chiếm đống cát. Sau khi chiến đấu mệt nhoài với bọn hải tặc vô hình, cuối cùng Tin cũng đặt chân được lên đảo. Chỉ đến khi Tin đào một cái mương nhỏ quanh đống cát, hì hục đổ nước vào đó thì biển mới xuất hiện, và sáng hôm sau thì hòn đảo ra đời.
Tin khuân mấy cây cọ trồng trong chậu kiểng của ba đặt lên đống cát, thế là hòn đảo có vẻ đã được dời về vùng biển Caribê lắm rồi.
– Thuyền với chả bè! Tao đập cho mày một gậy bây giờ! Vô ăn cơm lẹ lên!
Tin vứt chai xi-rô xuống chân và cũng từ dưới chân nó nhặt lên chiếc ba lô, khoác qua vai chỉ bằng một quai.
Nó giơ cuốn truyện tranh lên khỏi đầu, vẫy vẫy.
– Em còn làm trò gì nữa đó?
– Chị chờ em một chút! Em đang kêu thuyền đến cứu!
– Em ở đó mà kêu thuyền đi! Năm phút nữa mà em chưa ngồi vô bàn là biết tay chị!
Sau khi buông thõng một câu đe dọa, chị Hai biết mất sau cánh cửa bếp.
TIN LẦN RA SAU MÉP NƯỚC. NÓ KHUA chân xuống mương rồi hấp tấp rụt chân lại, xuýt xoa:
– Nước biển hôm nay lạnh quá! Chắc băng ở Bắc cực đang tan!
Nó cứ ngần ngừ mãi chỗ đó, lẩm bẩm:
– Đã sắp hết năm phút chưa nhỉ?
Trời đã chiều lắm rồi mà thuyền vẫn không đến. Tin nhìn ra xa, thắc thỏm chả thấy cánh buốm nào nhấp nhô trong sóng.
Nó nhìn lên trời, trông theo những cánh chim sẻ, tặc lưỡi:
– Hải âu bay rợp trời thế kia, lẽ ra phải có tàu bè quanh đây mới phải!
Một vệt đen đen bay đánh vù, rớt ngay cạnh Tin.
– Đại bác! Tàu hải tặc tấn công!
Tin ré lên, liếc vội xuống chân, thấy một trái ổi đang lăn tròn trên cát.
Nó đảo mắt qua bên kia hàng rào, thấy một cái đầu xoăn tít nhô lên bên trên đám lá keo. Nó nhận ra ngay đó là cái đầu của thằng Bảy.
Bảy cười hì hì:
– Đầu hàng đi!
Tin vung nắm đấm:
– Không đời nào!
Bảy lại hái một trái ổi trong vườn ném sang:
– Tao sẽ nã pháo tan tành hòn đảo của mày!
Tin cúi xuống nhặt cả hai trái ổi nhét vào túi quần soóc, rồi vươn thẳng lưng lên, khoát tay:
– Mày cứ bắn bằng đạn ổi nữa đi! Tao đang đói bụng đây!
Bảy ngước lên cây ổi rồi nhìn qua hòn đảo, tặc lưỡi:
– Tao hết đạn rồi. Cây ổi nhà tao chỉ có hai trái à.
Một bên hết đạn, một bên cất đạn để tối lôi ra ăn, cuộc chiến lâm vào chỗ bế tắc.
May quá, đúng lúc đó chị Hai lại thò đầu ra cửa bếp:
– Tin ơi! Sao em còn ở ngoài đó?
Tin ngần ngừ nhìn con mương, nhủ bụng:
– Mình phải bơi qua biển thôi!
Tin nhảy qua mương, băng ngang sân, vào nhà.
Ở phía sau, tiếng hải tặc gọi vói theo: “Mai nhớ qua rủ tao đi học nha mày!”.
TRỜI XANH, NẮNG ẤM, GIÓ MÁT, TIN VÀ BẢY sung sướng đi bên nhau. Gió cù vào người buồn buồn, chả đứa nào buồn đội nón.
Bảy xốc chiếc cặp sách xệ xuống trên lưng, hỏi:
– Thế tối hôm qua ăn cơm xong thì mày làm gì?
– Chị tao bắt tao học bài.
– Thế mày không chạy ra đống cát nữa à?
– Hòn đảo! Tin chỉnh, hết sức nghiêm trang. Cứ như thể thằng Bảy vừa gọi nhầm con gà thành con chó.
– Ờ, tao quên. Nó là hòn đảo. – Bảy toét miệng cười, nó cũng thấy không nên gọi hòn đảo là đống cát.
– Tối hôm qua tao không ra đó. Không có chiếc tàu nào đi biển vào ban đêm cả.
Bảy phụ họa:
– Dĩ nhiên rồi. Tàu chạy ban đêm rất dễ đâm vào đá ngầm.
Nó năn nỉ:
Hôm nào mày dẫn tao lên hòn đảo chơi với nhé!
Tin khoát tay, rộng rãi:
– Lát trưa đi học về, tao sẽ dẫn mày lên đảo.
Nó tặc lưỡi nói thêm:
– Nhưng mày phải cẩn thận đấy. Lên đảo nguy hiểm lắm. Phải những người thật gan dạ mới lên đó được.
Cứ thế, kẻ hỏi người đáp, dọc đường đi hai đứa cứ hào hứng nói suốt về hòn đảo. Cho đến khi thằng Phàn bất ngờ xuất hiện.
PHÀN XÔNG RA TỪ CON HẺM BÊN ĐƯỜNG.
Nó lớn hơn Tin và Bảy ba, bốn tuổi và cao hơn hai đứa nhóc một cái đầu. Tóc tai bù xù, tướng tá dềnh dàng, thằng Phàn tạo cảm giác nó là một con gấu sổng ra từ sở thú.
Xưa nay Phàn vẫn tìm kiếm niềm vui trong việc bắt nạt những đứa trẻ yếu ớt và nhút nhát như Tin và Bảy – vì sở hữu những tấm lòng tử tế nên những đứa trẻ này thường yếu ớt và nhút nhát hơn mức bình thường.
Nhác thấy Phàn, Tin và Bảy bất giác bước chậm lại, xích sát vào nhau, hoàn toàn không tự chủ.
– Các công tử, lại đây tán gẫu chơi! – Thằng Phàn cười hềnh hệch, đưa tay ngoắc, bộ tịch rất đểu.
– Tụi tao phải đến lớp. Trễ giờ rồi. – Tin dè dặt nói, cố đánh một vòng thật xa chỗ thằng Phàn đang đứng.
– Mày dám cãi lời ông mày hả thằng kia? – Phàn gầm lên – Tao bảo tụi mày bước lại đây!
Tin và Bảy không làm theo lời Phàn, nhưng tụi nó cũng không dám đi thẳng. Tim đập thình thịch, cả hai đứng chôn chân tại chỗ, lấm lét nhìn nhau rồi nhìn thằng Phàn rồi lại nhìn nhau, trông mặt như thể sắp òa ra khóc.
– Nhìn cái gì!
Thằng Phàn quắc mắt bước tới. Nó tóm vai Tin, đá bem bép vào mông thằng này, mỗi một cái đá lại kèm theo tiếng quát:
– Lì này!
Đá chán, Phàn quay qua Bảy, nắm vành tai thằng này xoắn một cái mạnh đến mức nạn nhân kêu oai oái:
– Úi da! Sứt tai tao rồi!
– Thế tao nhổ nốt tai kia cho đều nhé?
Bảy chưa kịp né đầu qua một bên, thằng Phàn đã nắm được vành tai kia. Lại xoắn một cái thật lực.
Bảy khóc hu hu, cố vùng khỏi tay đối phương.
Nhưng Phàn lại nhanh tay chộp được Bảy. Lần này là cú cốc vào đầu:
– Ai cho mày chạy?
Cuộc tra tấn chỉ kết thúc khi thằng Phàn thò tay vào túi áo Tin và Bảy khoắng mỗi đứa một tờ giấy bạc năm ngàn, rồi vui vẻ tiễn hai nạn nhân của mình bằng hai cú đá vào mông:
– Đủ rồi! Xéo!
BẢY VÀ TIN VỪA ĐI VỪA KHÓC. BÂY GIỜ thì tụi nó không nhớ gì đến hòn đảo.
Bảy tay xoa xoa vành tai, mặt nó còn vương những vệt nước mắt, mếu máo:
– Nó bẹo tai tao đau quá. Giờ vẫn còn đau.
Tin đồng tình bằng cách sờ tay xuống mông:
– Tao cũng thế. Mông tao vẫn còn ê.
Tin thu nắm đấm:
– Tức quá. Khi nào lớn bằng nó, tao sẽ đi tìm nó trả thù.
Bảy thở dài:
– Vô ích thôi. Khi tụi mình lớn bằng nó thì nó đã lớn hơn nó bây giờ.
– Thế mãi mãi tụi mình không đánh lại nó à?
– Chắc thế. – Bảy tặc lưỡi – Ước gì tao có một ông anh. Nhưng tao lại chả có anh.
Tin chán chường:
– Tao cũng chả có ông anh nào! Tao chỉ có chị.
Bảy tung chân đá một vỏ bưởi bắn ra xa:
– Chị thì không ăn thua rồi. Chị thì không thích đánh nhau, mà cũng không giỏi đánh nhau.
– Ờ, chị tao chỉ giỏi đét vào mông tao thôi. – Tin nói, đầy giận dỗi.
Cuộc đối thoại thiệt là buồn rầu. Gió đột nhiên xao xác, bẻ cong những nhánh lá nhỏ hai bên đường, và lòng hai đứa bé nặng chình chịch.
Chỉ khi vào lớp, ngồi kế con Thắm và gặp chuyện rắc rối với nó thì Tin mới quên nỗi uất ức mang gương mặt thằng Phàn.
GIỜ TẬP VẼ MÀ CON THẮM LẠI QUÊN ĐEM theo bút chì màu.
– Bạn cho mình mượn cây bút chì màu đi. – Con Thắm nhìn lom lom cây bút chì trên tay Tin, gạ.
Tin gắt:
– Cho mày mượn tao lấy gì tô màu!
Đấy là Tin nói thật. Nó chỉ có một cây bút chì màu thôi. Cây bút có hai màu – nửa này màu xanh, nửa kia màu đỏ. Đưa cây bút cho con Thắm mượn, nó sẽ ngồi ngáp vặt.
Con Thắm cũng lập tức thấy ra điều đó. Nó không hỏi mượn nữa, lặng lẽ gục đầu xuống bàn.
Nhìn đôi vai rung rung của con Thắm, Tin biết nhỏ bạn đang khóc. Khóc thầm thôi, nhưng vẫn là khóc. Chắc con Thắm đang nghĩ đến con dê-rô của môn tập vẽ. Bất giác Tin thấy lòng nao nao. Nhưng nó không biết làm thế nào.
Tin nghĩ, nghĩ mãi, một tay cầm chặt cây bút, tay kia cào liên tục lên chân tóc. Đột ngột nó bặm môi kê cây bút vào cạnh bàn, dùng sức ấn mạnh. “Rắc” một cái, cây bút gãy làm đôi.
Nghe tiếng động, con Thắm giật mình ngước mặt lên.
– Ối, bạn làm gì vậy? – Nó la lên khi thấy Tin cầm mỗi tay một nửa cây bút ngắn cũn cỡn.
Tin huơ huơ nửa cây bút màu đỏ trước mặt bàn, cười hì hì:
– Cho mày mượn nè. Mày tô màu đỏ, tao tô màu xanh. Lát tao và mày đổi nhau. Mày tô màu xanh, tao tô màu đỏ.
Đôi mắt con Thắm sáng bừng lên như ngọn đèn vừa cắm vào ổ điện:
– Bạn thông minh ghê!
Nó cầm lấy nửa cây bút Tin đưa, lại nói:
– Bạn tốt bụng thật đấy!
– Mày tô đi!
Tin giục, để con Thắm khỏi khen tiếp. Con Thắm chỉ khen hai câu mà nó đã nóng ran rồi. Nó vờ cúi đầu xuống, giấu bộ mặt ửng đỏ vào giữa hai trang vở.
Ai không biết sẽ tưởng con Thắm vừa cầm cây bút màu đỏ tô lên mặt nó.
BẢY NGỒI BỆT TRÊN CÁT TÒ MÒ NHÌN TIN dùng con dao nhỏ khắc vào thân cọ.
Nó cố không hỏi, biết sớm muộn gì thằng bạn nó cũng nói cho nó biết những vết khắc đó là cái gì.
Nhưng Tin cứ cắm cúi khắc hết vạch này đến vạch khác làm Bảy sốt ruột quá.
– Mày làm gì vậy? – Cuối cùng nó không kiên nhẫn hơn được nữa, vọt miệng hỏi.
Tin quay lại, nheo mắt:
– Tụi mình đang ở trên một hòn đảo hoang, đúng không?
Bảy không để ý bạn nó trả lời câu hỏi của nó bằng cách bắt nó trả lời một câu hỏi khác. Chỉ vì câu hỏi của Tin dễ quá.
– Đúng. – Bảy gật đầu ngay.
– Trên đảo hoang thì tụi mình không thể biết được thời gian, đúng không?
Bảy lại gật đầu:
– Đúng.
Tin huơ con dao nhỏ trên tay:
– Do đó phải dùng con dao này để đánh dấu. Cứ một vết khắc là một ngày trôi qua.
– Tao hiểu rồi. – Bảy mỉm cười – Như vậy thì mình sẽ biết được mình đã ở trên đảo bao lâu.
Bảy chỉ tay vào cây cọ:
– Nhưng sao mày khắc nhiều vạch thế? Mỗi ngày khắc một vạch thôi chứ?
– À, – Tin gãi đầu – tao đã lạc vào hòn đảo này bảy ngày rồi nhưng lại quên đánh dấu. Bây giờ tao phải khắc bù.
Tin quên là đã kể cho Bảy nghe nó đánh chiếm hòn đảo này vào lúc nửa đêm vất vả như thế nào. Nhưng Bảy thì nhớ như in:
– Đảo hoang à? Mày đâu có lạc vào đảo hoang? Chính mày đã đánh chiếm hòn đảo này mà!
– Thì vậy. – Tin chà tay lên chóp mũi, lúng túng đáp – Nhưng sau khi bọn hải tặc bị đuổi khỏi hòn đảo thì nó trở thành đảo hoang. Kể như là tao đi lạc.
Tin đập tay lên ngực:
– Mày nghĩ xem. Một mình tao sống trên hòn đảo này thì chả phải lạc vào đảo hoang là gì!
Bảy vẫn thấy ngờ ngợ. Nó mơ hồ nhận thấy đánh chiếm một hòn đảo và lạc vào một hòn đảo không có cùng một ý nghĩa. Hai chuyện đó khác nhau như táo khác với nho.
Nhưng Bảy vẫn gật gù, nó nghĩ dù sao thằng bạn nó cũng đã cho phép nó đặt chân lên đảo, vậy là quá thỏa mãn rồi, và nếu như đánh chiếm một hòn đảo để sau đó nuôi nấng cảm giác đi lạc thì cũng chẳng chết ai.
– Ờ. – Bảy chép miệng – Đúng là tụi mình lạc vào một hòn đảo hoang!
DƯỚI CHIẾC DÙ CHE NẮNG MỚI XUẤT HIỆN ngày hôm nay, Tin và Bảy nằm duỗi mình trên hai tàu lá dừa khô, nhìn mây bay hờ hững trên đầu.
Bầu trời buổi trưa xanh ngắt, như cao vọt lên, sâu hun hút, tựa hồ mặt biển bị uốn cong và bị kéo mãi lên cao. Những cụm mây dong buồm trắng đang chèo thuyền trên đó, thỉnh thoảng chụm lại rồi tách ra, đong đưa như bị sóng đánh.
Tin úp cuốn truyện tranh lên ngực, đầu óc lãng đi đâu đó. Có Bảy nằm bên cạnh, Tin cảm thấy cuộc sống trên hoang đảo thực là ấm áp, êm đềm, nói chung là hết sức dễ chịu.
– Bảy này. – Tin chợt nghĩ đến một chuyện – Từ nay tao sẽ đặt tên cho mày là Thứ Bảy, mày chịu không?
Tàu dừa khô kêu sột soạt khi Bảy trở mình để có thể chìa vẻ ngạc nhiên vào mặt bạn:
– Đặt tên như thế để làm gì? Nghe hay hơn à?
– Có lẽ là hay hơn! – Tin tiếp tục những ý nghĩ trong đầu bằng giọng phấn khích – Vì khi Robinson lạc vào hoang đảo, ông ta tình cờ quen với một người thổ dân…
– Tao đọc truyện này rồi. – Bảy ngắt lời – Người thổ dân đó được Robinson đặt tên là Thứ Sáu.
– Đúng rồi. Cho nên mày là Thứ Bảy.
Bảy ngần ngừ:
– Thế tao là thổ dân à?
– Thổ dân thì đã sao! Mày không nhớ sao, Thứ Sáu là một anh chàng rất tốt.
Tin cảm thấy lời khen của mình dành cho anh chàng thổ dân Thứ Sáu chưa đủ sức nặng đối với bạn, bèn thêm:
– Tao sẽ là chúa đảo, mày là phó chúa đảo chịu không?
Trên hòn đảo chỉ có hai người thì phó chúa đảo cũng chẳng khác gì thường dân. Nhưng Bảy không nghĩ đến điều đó. Ba chữ “phó chúa đảo” làm nó sướng mê:
– Ờ, tao sẽ là phó chúa đảo Thứ Bảy!
– TỤI MÀY ĐANG CHƠI TRÒ GÌ ĐẤY?
Tiếng thằng Phàn thình lình vang lên bên ngoài hàng rào khiến chúa đảo và phó chúa đảo giật bắn.
Tin ngoảnh mặt nhìn, thấy Phàn đứng ngoài đường, đầu nhô lên khỏi hàng rào, miệng đang nhai chóp chép. Hôm nay mặt thằng Phàn trông vui vẻ nhưng Tin vẫn thấy rờn rợn. Xưa nay chưa bao giờ gặp thằng Tin này mà nó lành lặn ra về.
Nhưng Tin chỉ rợn người một thoáng thôi, rồi nó sực nhớ nó đang ở trong sân nhà mình. Tin cảm thấy bớt lo lắng một chút, khẽ liếc Bảy ngầm hỏi ý kiến, thấy Bảy cũng đang nhìn lại nó và cả hai đứa lập tức nhận ra chẳng đứa nào có ý tưởng gì hay ho cả.
Thằng Phàn chỉ lướt mắt một cái đã nói ngay, không cần đợi Tin và Bảy đáp trả:
– À, thế ra tụi mày đang ở trên một hòn đảo đấy?
Dán mắt vào vẻ mặt hoang mang của hai đứa nhóc, Phàn gật gù:
– Tuyệt lắm! Tao vào chơi với nhé?
– Không! – Tin hét lên, sợ hãi hơn là giận dữ – Mày không được vào đây!
– Mày cấm được tao à? – Phàn bĩu môi – Tao cứ vào xem bọn mày làm gì!
Có vẻ thằng Phàn sắp vào thật. Thậm chí trông như nó chuẩn bị nhảy qua hàng rào chứ không thèm đi theo lối cổng.
Tin lại hét, mặt tái đi:
– Mày mà vào đây, tao sẽ kêu ba tao ra.
– Tao cóc sợ. Tao chấp cả ba mày! – Thằng Phàn búng tay tanh tách, mặt câng câng.
Tin gào lên, lần này đúng là giận dữ:
– Đồ mất dạy!
Tin thúc khủy tay vào hông bạn:
– Nó hỗn quá! Tao và mày xông ra đập nó đi!
– Đập nó? – Bảy nhìn bạn sửng sốt, giọng nó đột ngột rơi xuống một âm vực nào đó nghe như tiếng muỗi kêu để chắc chắn thằng Phàn không nghe được.
Tin nghiến răng ken két:
– Nó xấc láo quá mà!
– Thì sao! – Bảy vẫn nhìn sững bạn, cứ như nó mới trông thấy Tin lần đầu – Nó xấc láo thì tụi mình cũng có đánh lại nó đâu. Cứ đứng trong đống cát này thì nó không làm gì được!
– Thứ Bảy! – Tin hừ mũi, nó kêu tên mới của Bảy một cách cố ý – Tụi mình đang đứng trên một hòn đảo.
– Ờ, đúng rồi, hòn đảo! – Bảy lúng túng – Nhưng tụi mình không nên rời đảo…
– Tụi mình phải rời đảo! – Tin nóng nảy ngắt lời bạn – Tao và mày đang cai quản hòn đảo này. Làm sao mà một chúa đảo có thể để mặc người ta xúc phạm đến cha của mình được!
Ánh mắt ngạc nhiên của Bảy tiếp tục rọi quanh gương mặt bừng bừng của Tin. Lòng nó đột nhiên dậy lên mối nghi ngờ. Nó hoang mang quá, không biết có đúng là Tin đang nói đấy không hay có một ai đó đang giả mạo thằng bạn nhút nhát của mình.
TIN CHỈ TAY QUA BÊN KIA HÀNG RÀO, gầm gừ:
– Tụi tao ra ngay đây! Mày ngon thì đợi đấy!
Cũng như Bảy, thằng Phàn chẳng tìm thấy chút xíu nghiêm túc nào trong câu nói của Tin, mặc dù nó nghe rất rõ lời tuyên chiến của thằng nhóc.
– Ha ha! – Phàn cười sằng sặc, nó vịn tay vào hàng rào làm đám lá keo rung lên từng hồi – Chuột tình nguyện dẫn xác tới trước miệng mèo! Hà hà, xưa nay tao chưa từng biết một chuyện hay ho như vậy!
– Thì hôm nay mày sẽ biết!
Tin nói, rồi nó quay sang Bảy hô lớn:
– Phó chúa đảo Thứ Bảy theo ta!
– Ra đánh nhau với nó thật hả mày? – Bảy lo lắng hỏi lại, vẫn chưa tin bạn mình quyết nện nhau với thằng Phàn.
– Đã là chúa đảo ai lại nói đùa! – Tin quả quyết, ngay cả nó cũng ngạc nhiên trước sự hăng hái của mình. Như có ai đang quạt lửa dưới da nó, Tin nghe máu trong người đang sôi lên sùng sục.
Bảy vẫn rụt rè:
– Nhưng trước nay chưa bao giờ tụi mình dám đánh nhau với nó.
– Tại lúc đó hai đứa mình chưa làm chúa đảo. Lúc đó mình là học trò.
Tin đáp, giản dị. Buông thõng một câu, nó vội vã băng ra cổng mà không để ý phó chúa đảo có đi theo hay không.
THẰNG PHÀN ĐỨNG CHỜ TRONG NÔN NAO. Nó thấy chân tay ngứa ngáy lắm rồi.
Khi nãy, lúc Tin cấm nó vào nhà, Phàn đã muốn leo qua hàng rào nhảy vào cho thằng nhóc bướng bỉnh vài cú đá vào mông nhưng nó không dám. Nó bảo “Tao chấp cả ba mày”, nhưng nó nói cho sướng miệng thế thôi, chứ nó vẫn ngán.
Phàn chưa biết làm thế nào cho hả tức, hai thằng nhóc bất ngờ dẫn xác ra nạp mạng khiến nó như mở cờ trong bụng. Hay lắm! Nó nghĩ. Như vậy thì ông mày khỏi phải liều lĩnh xông vào!
Thằng Phàn nhíu mày nhìn Tin đang băng băng tiến lại, gần như không tin vào mắt mình. Tin xông thẳng tới trước mặt nó như một con sói con.
Con sói con nhe nanh:
– Ai cho phép mày nói động đến ba tao?
Phàn chỉ ngỡ ngàng thôi. Chứ nó cóc sợ gì Tin. Nó phun nước bọt:
– Tự tao cho phép! Được không?
Tin không nói “được” hay “không”. Nó trả lời bằng cách bất thần lao đầu vào bụng đối phương.
Hành động của Tin ra ngoài sự tưởng tượng của thằng Phàn. Nó chẳng đề phòng gì cả, như mèo chả việc gì phải đề phòng chuột. Thế là đầu Tin đâm sầm vào bụng nó, theo kiểu một viên đại bác đâm vào một bức tường.
Thằng Phàn ngã chổng vó, cảm thấy như vừa va phải một viên đại bác thật.
Phó chúa đảo bây giờ mới xuất hiện, đứng sau lưng chúa đảo, vỗ đến rát cả tay, sung sướng và kinh ngạc:
– Hay quá!
Trong mắt Bảy, thằng bạn nó đột nhiên giống như một kỳ quan.
LỒM CỒM MÃI THẰNG PHÀN MỚI ĐỨNG lên được.
Nó xoa xoa bụng, lại phun nước bọt theo thói quen:
– Mày tới số rồi, Tin!
Một lần nữa Tin trả lời bằng một cú lao đầu tới trước. Nhưng lần này thằng Phàn đã cảnh giác. Nó co chân lên, và tới lượt Tin có cảm tưởng vừa húc phải một viên đại bác.
Đầu gối Phàn thúc ngay đầu Tin khiến thằng bé ngã lăn ra đất, vừa ngã vừa thấy mười mấy ông sao bay lòng vòng trong óc.
Tiếp theo mười mấy ông sao là ông gì to như ông kẹ ngồi lên người nó khiến nó gần như quên mất cách hít thở.
Thằng Phàn cưỡi lên Tin như cưỡi ngựa. Nó vừa nhún nhảy vừa xoắn hai tai thằng bé như thể đang véo tai một con ngựa thật:
– Mày dám đánh lại ông mày hử?
Tin cảm giác nó đang rơi xuống một cái hố sâu và thằng Phàn không ngừng xúc từng tảng đất lớn lấp lên người hòng chôn sống nó.
Rất nhiều lần, bằng cả cùi tay lẫn gót chân, quên cả đau nó cố chỏi người dậy nhưng không ăn thua gì. Thằng Phàn nặng như một hòn núi, chả thèm nhúc nhích.
Chỉ đến khi Bảy nhào vô ôm lấy cổ Phàn vật qua một bên thì thằng này mới rớt khỏi yên ngựa.
NGAY CẢ TRONG GIẤC MƠ, BẢY CŨNG chưa một lần nghĩ đến chuyện vật nhau với thằng Phàn. Thậm chí nó tin chắc cho đến khi nó đã già, nó đã chết đi cũng sẽ không bao giờ có chuyện đó.
Thế mà trong một chớp mắt nó đã bắt gặp mình ôm lấy cổ Phàn, mím môi mím lợi cố vật ngã thằng này để giải thoát cho bạn mình.
Bảy làm điều đó không suy nghĩ. Như có ai xô nó về phía trước và cầm tay nó quàng qua cổ thằng Phàn.
Tin đã lóp ngóp bò dậy được.
Nhưng Bảy lại bị Phàn tóm chặt.
Phàn giữ Bảy bằng một tay, tay kia dộng ình ình vô lưng thằng bé. Nó vung tay đấm túi bụi, vừa hầm hè:
– Cho mày biết thế nào là đánh nhau nè!
Bảy vặn vẹo người, trông nó như một con giun bị phỏng nước sôi, nhưng vẫn không tránh được những cú đấm trút như mưa lên lưng lên cổ.
Đến lượt Tin nhào vô thằng Phàn từ phía sau.
Đã đề phòng, lần này Phàn không để mình bị tập kích.
Tin vừa nhào tới, nó buông Bảy ra và quay phắt lại, tung đòn bằng cả tay lẫn chân.
Tin chỉ gạt được cú đấm, tay tê chồn, nhưng hông lại lãnh nguyên cú đá của đối phương.
Nó ngồi bệt xuống đất, be sườn ê ẩm. Nhưng chỉ trong tích tắc, nó lại nén đau chồm dậy lao vào thằng Phàn.
Phía bên kia, phó chúa đảo Thứ Bảy cũng hăm hở xốc tới.
TRẬN CHIẾN HOÀN TOÀN KHÔNG CÂN SỨC.
Gần nửa tiếng đồng hồ, Tin và Bảy bị thằng Phàn hạ đo ván không biết bao nhiêu lần.
Nhưng cứ vừa đứng lên được, hai thằng nhóc lại lì lợm nhào vô Phàn để lãnh một cú đòn mới, lại ngã ra đất.
Có cảm giác như cả hai không biết đau là gì.
Thằng Phàn đánh hoài đâm chán.
Nó có cảm giác nó đang đối đầu với hai người máy.
Nó chỉ sung sướng khi bắt nạt Tin và Bảy để thưởng thức vẻ khiếp sợ ánh lên trong đáy mắt nạn nhân.
Nhưng bữa nay không có gì giống như mọi hôm.
– Tao tha cho tụi mày đó! Tao về đây!
Phàn ngán ngẩm nói, và cất bước bỏ đi.
– Đứng lại đó!
Tin hét lớn, và rượt theo thằng Phàn với cái vẻ rất chi là điên điên.
Phó chúa đảo hào hứng phụ họa:
– Chạy đi đâu?
Thằng Phàn ngoái lại, bắt gặp vẻ say máu của hai thằng nhóc, vội vã co giò chạy thẳng.
CHÚA ĐẢO VÀ PHÓ CHÚA ĐẢO NGỒI BỆT trên tàu lá dừa, chìa bộ mặt bầm tím, sưng húp vào mắt nhau.
Đến bây giờ chúng mới thấy đau. Rờ tay lên chỗ nào, chỗ đấy nhức nhối, rát bỏng, các khớp xương như rời hẳn ra. Cứ như thể tụi nó vừa thoát ra khỏi một cái cối xay.
Bảy rờ rẫm hai gò má, miệng méo xệch:
– Nó đánh đau thật mày ạ!
– Thì vậy! Nắm tay nó to như quả bưởi mà. – Tin thều thào đáp, không ngừng mân mê dãy xương sườn, như đếm xem có thiếu cái nào không.
Bảy để tay rớt xuống đùi, không phải vì gò má đã bớt đau mà vì đùi nó cũng trầy xước thê thảm.
Đang xuýt xoa, mắt Bảy chợt bừng lên:
– Đau thì đau thật, nhưng hôm nay mình đã đánh cho nó chạy có cờ.
– Ờ, nó chạy vắt giò lên cổ.
Bảy hào hứng:
– Tụi mình đã không còn sợ nó.
– Ờ, không sợ.
Bảy nhìn bạn, chớp mắt trầm trồ:
– Hôm nay mày gan thật đấy. Tự nhiên lại xông ra đánh nhau với thằng Phàn.
Tin toét miệng cười:
– Tao là chúa đảo mà. Chúa đảo thì không biết sợ ai.
Bảy hơn hớn:
– Ờ, tao cũng không sợ. Tao là phó chúa đảo.
CHÚA ĐẢO VƯỢT BIỂN BƠI VÀO ĐẤT LIỀN, len lén chui ngả sau vào nhà.
Một lát, chúa đảo xuất hiện cạnh cây cọ với chai dầu trên tay.
Chúa đảo chìa chai dầu cho phó chúa đảo:
– Mày xức đi. Tao xức rồi.
Nhìn phó chúa đảo vừa xức dầu vừa hít hà, chúa đảo nhăn mặt:
– Phó chúa đảo không bao giờ rên rỉ.
– Rát quá.
– Khi nãy tao còn rát hơn mày. Nhưng tao không rên tiếng nào.
Bảy nghiến chặt răng, nhưng chỉ được một lát nó lại bật ra tiếng rên:
– Rát lắm mày ạ.
Tin bĩu môi:
– Vết trầy của mày ăn thua gì. Chỉ như kiến cắn thôi.
Tin dang tay ra:
– Cánh tay của tao bị thanh bảo đao của tên hải tặc Phàn chém suýt đứt lìa, phải loay hoay nối lại mãi mới được, thế mà tao không hề hé môi.
Bảy vén áo lên định bảo mình bị trường thương của hải tặc đâm lòi ruột nhưng nhác thấy mấy mụn ghẻ quanh lỗ rốn, nó hoảng hồn bỏ vạt áo xuống.
Nhưng chúa đảo không nhìn thấy vẻ luống cuống của tên phó tướng. Chúa đảo đang mải dõi mắt ngoài khơi xa:
– Mày nghe thấy gì không?
– Nghe gì?
– Tiếng sóng vỗ bờ.
– Thủy triều lên hở mày?
– Ờ. Và mưa bắt đầu rơi rồi đó.
Mưa rơi thật, đã vài hạt chấm lên mặt bọn trẻ những chấm lạnh. Bảy quên ngay vết trần xước trên người, quên cả vết thương tưởng tượng nơi bụng, lật đật nhảy xuống khỏi đống cát:
– Tao về nhé.
Tin hét giật:
– Ê, cẩn thận kẻo rơi xuống nước. Vùng biển này cá mập nhiều lắm đó.
CHÚA ĐẢO LẠI VÀO ĐẤT LIỀN.
Lần này, Tin chạm trán chị Hai ngay cửa bếp.
– Lại chuyện gì đây! Bỏ tay xuống coi! – Chị Hai nhìn Tin chằm chằm, ánh mắt rọi quanh mặt Tin lúc này đang bị hai bàn tay che kín.
Tin vẫn không buông tay, như thể nếu nó thả tay ra cái mặt sẽ rớt luôn xuống đất.
Chị Hai giằng lấy tay Tin, kéo mạnh:
– Gì thế? Chị xem thử nào!
– Ối, đau em! – Tin thụt lui một bước, kêu lên.
Chị Hai thận trọng gỡ từng ngón tay đứa em, và khi gò má sưng vù của Tin hiện ra trong ánh sáng của ngọn đèn nê-ông trong nhà bếp, chị há hốc miệng:
– Ối! Đánh nhau với đứa nào phải không?
Tin định nói là mình té nhưng nó kịp nhớ ra té trên đống cát thì mặt mày không thể ra hình thù như vậy, đành riu ríu:
– Dạ.
Rồi nói thêm:
– Tại nó đánh em trước.
– Nó là ai?
– Nó là hải tặc. À quên, nó là thằng Phàn.
Nhưng chị Hai đã kịp nghe thấy:
– Hừ, hải tặc. Em suốt ngày cứ…
Chị Hai định mắng thằng em tinh nghịch vài câu cho hả nhưng chị bỗng ngưng bặt khi nghe Tin xuýt xoa.
– Đau lắm hả em? – Chị hỏi, lo lắng, bước tới gần đứa em thêm một chút.
– Đau muốn chết luôn! – Tin rên rỉ, tất nhiên là nó có đau nhưng không đến mức như nó trình diễn.
Tin lại bụm mặt, lần này không phải vì đau mà để lén quan sát phản ứng của người chị qua kẽ tay. Và nó như mở cờ trong bụng khi thấy chị Hai quýnh quíu:
– Em đợi chị một chút. Để chị đi lấy muối đắp cho em.
Nhưng nó sung sướng nhất là khi chị Hai quay lại với nhúm muối trên tay và câu nói trên môi:
– Em đừng để cho ba mẹ biết là em vừa đánh nhau đấy nhé. Em cứ bảo là em bị té ngã, nghe chưa?
TRẺ CON ĐỨA NÀO MÀ CHẲNG CÓ LẦN té ngã.
Vì vậy mẹ chẳng nói gì đến vết bầm trên mặt Tin. Nhưng mẹ kêu lên trong bữa ăn:
– Sao con suốt ngày nghịch cát thế hả Tin?
– Con không nghịch cát. – Tin chưa kịp nuốt thức ăn, lúng búng đáp.
– Chẳng phải con lăn lê bò toài trên đống cát suốt từ trưa đến chiều sao?
Tin gân cổ:
– Đó không phải là đống cát. Đó là một hòn đảo. Một hòn đảo hoang.
Mẹ múc canh vào chén Tin, thờ ơ:
– Ăn đi con. Chẳng có hòn đảo nào trong nhà ta cả. Con chỉ nghịch cho lắm vào.
Tin rất muốn nói với mẹ đó đích thị là một hòn đảo. Và nó đang cai quản hòn đảo đó. Nhưng nó biết mẹ sẽ không tin.
Tin cũng không thể kể với mẹ chính vì danh dự của chúa đảo bị xúc phạm mà nó đã làm một chuyện nó không bao giờ nghĩ nó sẽ làm là xông vào đánh nhau với thằng Phàn. Kể chuyện đó ra khác nào tự tố cáo những vết bầm trên mặt nó không hề do té ngã.
Tin ấm ức lắm. Nhưng nó chẳng nghĩ ra một ý tưởng nào hay hơn là đưa mắt nhìn chị Hai.
Nhưng chị Hai đang nhìn đi chỗ khác.
Chị không nhìn thấy ánh mắt cầu cứu của Tin. Cũng có thể chị vờ quay mặt đi vì chị thực sự không biết đống cát của tin có đúng là một hòn đảo như nó rêu rao hay không.
SINH RA TIN, NGOÀI MẸ CÒN CÓ BA. ĐIỀU đó thật là may.
Ba tặc lưỡi:
– Một hòn đảo hoang à?
Ba rờ rẫm mấy cọng râu lún phún trên cằm, chớp chớp mắt:
– Ờ, có thể là có đấy. Ba có nhìn thấy một hòn đảo như vậy trong vườn.
Mắt Tin sáng lên:
– Đúng là một hòn đảo mà, phải không ba?
Ba gật đầu:
– Đúng rồi. Và trên hòn đảo có mấy cây cọ.
Tin sung sướng:
– Con đã đi lạc vào hòn đảo đó.
Ba gật đầu:
– Ba đã nhìn thấy con trên hòn đảo.
– Ba nhìn bằng ống dòm hả ba?
– Tất nhiên rồi. Không có ống dòm thì không thể nhìn xa như thế.
Ba chép miệng:
– Nhưng không có thuyền bè nào tới vùng biển đó nên ba không thể lên đảo được.
Tin đồng tình:
– Đó là vùng biển dữ, ba à. Sóng rất lớn. Và rất nhiều cá mập.
Ba như không nhìn thấy cái nhún vai của mẹ, hào hứng phụ họa:
– Ờ, cá mập luôn nguy hiểm với người đi biển. Nhất là loại cá mập trắng.
Ba và Tin say sưa nói về hòn đảo, như thể đang bàn về một cuốn phim phiêu lưu hấp dẫn.
Trong khi mẹ nhăn mặt thì chị Hai tủm tỉm cười. Trán mẹ chỉ giãn ra khi cuối cùng ba dặn Tin:
– Nhưng dù sao thì cũng không nên phơi mình trên hòn đảo khi trời nắng gắt. Con sẽ bị cảm đấy.
TIN KHOE VỚI BẢY, KHI HAI ĐỨA SÁNH vai dọc đường đến lớp sáng hôm sau:
– Hôm qua mẹ tao bảo chỗ tụi mình chơi đùa chỉ là một đống cát, nhưng ba tao thì tin đó là một hòn đảo.
– Ba mày nói thế à?
– Ờ. Ba tao bảo nhờ chiếc ống dòm mà ba tao đã nhìn thấy tao trên đảo.
Bảy liếm môi:
– Thế ba mày có nhìn thấy tao không?
– Tao không nghe ba tao nói.
– Thế sao mày không hỏi?
– Tao quên khuất mất. Tối nay tao sẽ hỏi.
Bảy nhìn vết bầm đã bợt đi trên mặt bạn:
– Thế ba mẹ mày không hỏi tại sao mặt mày xây xát như thế à?
– Tao bảo tao bị té ngã. Thế là chẳng ai thắc mắc gì.
Bảy buồn rầu:
– Mẹ tao thì khác. Mẹ tao bảo: Mày lại đi đánh nhau với ai hả con?
Bảy mồ côi ba. Nó chỉ còn có mẹ. Mẹ nó rất thương nó, nhưng mẹ nó cũng rất hay la rầy nó.
Tin động lòng:
– Thế sao mày không nói như tao?
– Nói té ngã ư? – Bảy nuốt nước bọt. Nó đưa tay chà lên chóp mũi, thở dài – Tao có nói. Nhưng mẹ tao không tin.
Tự nhiên Tin nói:
– Tại ba mày mất sớm. Nếu ba mày còn sống thế nào ba mày cũng bênh mày.
CON THẮM ĐANG CHƠI NHẢY DÂY Ở GÓC sân, thấy Bảy và Tin, liền chạy xô lại, miệng reo lên:
– Hôm qua mình thấy hai bạn đánh nhau nè. Lát nữa mình méc cô cho coi.
Tin chột dạ:
– Bịa đi mày! Mày ở đâu mà thấy?
– Gần đó chứ đâu. Lúc đó mình đang đi chợ với mẹ mình.
Nhà con Thắm ở phía sau lưng nhà Bảy, không xa nhà Tin lắm. Nghe nó nói, Tin và Bảy tin ngay.
Bảy sầm mặt:
– Mày không được méc cô. Mày méc cô là tụi tao nghỉ chơi với mày luôn.
– Mình cứ méc. – Con Thắm bướng bỉnh – Cô giáo đã dặn học trò không được đánh nhau ngoài đường, ai bảo mấy bạn không nghe.
– Tại mày không biết đó thôi. – Tin phân trần – Cái thằng đánh nhau với tụi tao ấy, nó hung hãn lắm. Nó cứ bắt nạt tụi tao hoài.
– Mình không tin. – Con Thắm chun mũi – Hôm qua mình thấy hai bạn rượt nó chạy vắt giò lên cổ rõ ràng.
Tin liếm môi:
– Tại vì hôm qua tao là chúa đảo. Chúa đảo thì không sợ ai hết.
– Chúa đảo gì cơ? – Con Thắm tròn xoe mắt.
Bảy ưỡn ngực ra phía trước, kiêu hãnh:
– Tụi tao có một hòn đảo. Tin là chúa đảo, còn tao là phó chúa đảo. Phó chúa đảo cũng không sợ ai hết.
BÂY GIỜ THÌ TRÊN HÒN ĐẢO HOANG ĐÃ có ba người.
Con Thắm ngồi lắc lư trên tàu lá dừa, toét miệng cười:
– Đống cát mà hai bạn gọi là hòn đảo.
Tin hừ mũi:
– Nó là hòn đảo.
– Đống cát. – Con Thắm khăng khăng.
– Nó là hòn đảo đấy. – Bảy chỉ tay xuống dòng nước – Mày không nhìn thấy đại dương bao quanh chỗ tụi mình ngồi sao.
Con Thắm cười khúc khích:
– Cái mương cạn xợt mà kêu là đại dương.
Tin đỏ mặt:
– Mày nghĩ nó là cái mương thì kệ mày, trong mắt tụi tao nó là đại dương…
Thấy thằng Tin lộ vẻ giận, con Thắm không cười cợt nữa. Nó đưa tay véo môi, nghiêm trang:
– Thế hai bạn tin nó là đại dương thật à?
– Chứ sao! – Tin hùng hồn – Tụi tao còn tin trong đại dương này có cá mập nữa.
Bảy phụ họa:
– Cho nên tụi tao không bao giờ lội xuống biển. Mỗi khi đi ra đi vào tụi tao toàn phải co giò nhảy qua.
Nếu cái mương này quả thực là đại dương thì người ta không thể nhảy qua đại dương như nhảy qua một… cái mương được. Nhưng lúc này con Thắm không để ý đến chi tiết phi lý đó.
Nó cảm thấy bị thuyết phục.
Nó nghĩ: ờ, nếu mình thực lòng tin một cái này là một cái khác thì biết đâu nó sẽ là một cái khác.
Một lý do nữa là nó chưa bao giờ nhìn thấy đảo, càng chưa bao giờ đặt chân lên một hòn đảo.
Nhưng bây giờ, theo lời Tin và Bảy thì nó đang ở trên một hòn đảo. Đó là một cơ hội hiếm hoi mà nó không muốn bỏ lỡ.
TỪNG CHÚT MỘT, CON THẮM DẦN DẦN làm quen với cảm giác của một người lạc vào hoang đảo, và nó thấy việc đó cũng không có gì khó khăn lắm. Còn thú vị là đằng khác.
Chuyện đó dễ dàng hơn việc làm quen với một đứa bạn kênh kiệu nhiều.
Và nó hoàn toàn bị đánh gục khi Bảy kéo tay nó lại chỗ cây cọ.
– Mày thấy gì đây không? – Bảy chỉ tay vào các vết khắc.
– Gì thế?
Bảy nghiêm trang:
– Đó là cách tính thời gian của những người lạc vào đảo hoang. Cứ mỗi ngày khắc một vệt…
– Mình hiểu rồi. – Trước khi thằng Bảy nói hết, con Thắm đã reo lên. Nó dán chặt mắt vào các vết khắc, nhẩm đếm rồi reo lên lần thứ hai – Thế tụi mình đã lạc vào đây nửa tháng rồi phải không Bảy?
– Ừ. – Bảy gật đầu, nghi là thằng Tin cố tình khắc ăn gian chứ thực ra đống cát này xuất hiện trong sân nhà thằng Tin mới có mười ngày. Nhưng dù sao đi lạc nửa tháng vẫn đáng tự hào hơn là đi lạc mười ngày! Bảy nhủ bụng, và quyết định sẽ không bắt bẻ Tin về chuyện gian lận này.
Con Thắm quay đầu nhìn quanh, vẻ lo lắng:
– Vậy làm sao để trở về đất liền? Chẳng lẽ tụi mình ở suốt đời ngoài này?
Bảy bối rối gãi đầu, trước đây nó chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này:
– Ờ, làm sao nhỉ?
– Đốt lửa lên! Thế là tàu bè ngoài khơi sẽ nhìn thấy.
Thằng Tin nói, không biết nó chạy vào nhà từ hồi nào mà bây giờ nó đang ôm một mớ củi khô trên tay từ từ tiến lại.
CỦI KHÔ NỔ LÉP BÉP.
Thêm sự trợ sức của gió, ngọn lửa lớn dần.
Mặt con Thắm lộ vẻ hân hoan:
– Thế là tàu bè ngoài xa sẽ nhìn thấy phải không Tin?
– Ờ.
– Nếu không có tàu bè quanh đây thì sao? – Đột nhiên con Thắm chột dạ.
– Nếu không có tàu bè hở? – Tin khụt khịt mũi, bối rối đáp – Thì tụi mình sẽ tiếp tục ở lại trên hòn đảo này chứ sao.
Con Thắm mếu máo:
– Ôi, tụi mình sẽ ở đây tới già sao?
– Mày đừng lo! – Thằng Tin trấn an – Cứ vài ngày mình đốt lửa một lần. Thế nào cũng có lúc tàu bè đi ngang qua đây.
Bảy hớn hở phụ họa:
– Và họ sẽ nhìn thấy khói bốc lên.
CON THẮM LO xa quá.
Ngay khi tụi nó đốt lên đống lửa đầu tiên, đã có người nhìn thấy rồi.
Chị Hai đứng chỗ cửa bếp nhìn ra, hớt hải:
– Em nghịch gì đó, Tin?
– Em có nghịch gì đâu?
– Đốt lửa mà không nghịch à? – Chị Hai cao giọng – Em có dập tắt ngay đi không! Có ngày cháy nhà cho coi!
Con Thắm nơm nớp thò tay giật áo Tin:
– Dập lửa đi Tin!
– Không dập được! – Tin bướng bỉnh, nó trả lời chị Hai nhưng cũng là đáp lời con Thắm – Dập lửa thì tàu bè sẽ không biết tụi em đang ở trên hòn đảo này!
Chị Hai thở hắt ra, tay phác một cử chỉ cho biết là chị rất ngán ngẩm:
– Lại hòn đảo! Chị méc mẹ bây giờ!
Dọa xong một câu, chị Hai biến mất sau cửa bếp.
– Chết rồi! – Con Thắm nhớn nhác nhìn vào trong nhà – Chị Hai vào kêu mẹ bạn ra đấy.
Tin thản nhiên:
– Người vừa rồi không phải là chị Hai mình.
Con Thắm có cảm giác như vừa nghe nhầm. Nó ngơ ngác nhìn bạn:
– Chị Hai bạn mà.
– Không phải đâu! – Tin toét miệng cười – Đó là hải tặc. Hải tặc không bao giờ muốn cứu ai. Nó vờ làm chị Hai kêu mình dập lửa để mình mắc kẹt mãi trên hòn đảo này đó thôi.
MÃI VẪN KHÔNG THẤY MẸ XUẤT HIỆN.
Tin đoán mẹ đi chợ hoặc đi đâu đó, chị Hai không tìm được.
Nó quay sang con Thắm, sung sướng giải thích theo kiểu chúa đảo:
– Mày thấy chưa. Hải tặc chỉ hù dọa thế thôi nhưng đã bỏ đi rồi.
– Tuyệt quá!
Con Thắm gật đầu, mặt rạng ra, dĩ nhiên nó khen “tuyệt” không phải vì hải tặc bỏ đi mà vì không thấy chị Hai lẫn mẹ thằng Tin đâu hết.
Hải tặc đi một lát thì mưa đến.
Nếu như mọi lần, chúa đảo và phó chúa đảo sẽ quýnh quíu chạy vào nhà ngay khi hạt mưa đầu tiên sờ vào người.
Nhưng lần này thì khác.
Có phụ nữ, chúa đảo và phó chúa đảo không thể hở một tí là bỏ chạy khỏi đảo.
Con Thắm nói:
– Mưa rồi, tụi mình vào nhà đi!
Chúa đảo gầm gừ:
– Không được. Có chết chúng ta cũng phải giữ hòn đảo này.
Trời chỉ mưa thôi, nhưng Tin nói cứ như hòn đảo sắp bị đánh chiếm.
Một phút sau, ba đứa đã chen chúc dưới chiếc dù.
Phía trên đầu, bầu trời mỗi lúc một nặng mây và mưa bắt đầu tầm tã.
Tin níu chiếc dù để khỏi bị gió lật, lo lắng hỏi bạn:
– Mày lạnh không Thắm?
– Lạnh. – Con Thắm nói, vừa xoa tay lên chỗ áo bị ngấm nước.
– Mày ráng chịu chút đi. – Tin tặc lưỡi – Hy vọng trời không có bão. Ở hòn đảo này, mỗi năm có bốn trận bão gió mùa. Thời tiết khắc nghiệt lắm.
Mưa rơi rào rào chung quanh khiến con Thắm không có cảm giác là thằng Tin đùa. Nó nói giọng thán phục:
– Vậy mà Tin và Bảy chịu được. Giỏi ghê!
Con Thắm quên mất nếu đống cát này đúng là hòn đảo hoang thì tụi thằng Tin cũng chỉ mới lạc vào đây chừng nửa tháng, nghĩa là những trận bão kia là do thằng Tin tưởng tượng ra thôi.
THẰNG BẢY THẤY CON THẮM ƯỚT RUN cầm cập, bèn chạy ra khỏi chiếc dù. Nó nói:
– Mày đứng nhích vô giữa đi Thắm.
Nó kiên trì dầm mưa, khệ nệ vác một tàu lá dừa khô loay hoay úp lên chiếc dù.
Bảy muốn che cho con Thắm. Nhưng tàu dừa nặng quá, Bảy xoay tới xoay lui một lúc, chiếc dù sập luôn.
– Chết rồi! – Con Thắm la hoảng, lật đật chạy ra ngoài.
Nó cúi nhìn quần áo ướt đẫm, mặt mếu xệch:
– Mẹ mình thấy mình dầm mưa thế này mẹ mình mắng chết.
Chúa đảo trừng mắt nhìn phó chúa đảo:
– Mày làm trò gì thế Bảy?
Bảy làu bàu:
– Trò gì đâu! Tao chỉ muốn làm mái lều trú mưa.
Trong màn mưa trắng đục, chúa đảo và phó chúa đảo hết nhìn con Thắm lại quay đầu nhìn nhau, không biết phải che chở cô gái lạc vào lãnh địa của mình như thế nào.
Cứu tinh xuất hiện từ chỗ cửa bếp, vẫn mang gương mặt chị Hai:
– Tụi em có vô nhà ngay không? Dầm mưa như thế không sợ ốm hở?
Tin mừng rơn quay sang con Thắm:
– Hải tặc không dám tấn công hòn đảo nên dụ mình chạy ra đó.
– Thế tụi mình có… có… chạy ra không? – Con Thắm ngước nhìn Tin, hai hàm răng va vào nhau lộp cộp, trông ánh mắt của nhỏ bạn Tin biết thừa nó đang rình một cái gật đầu.
– Chạy ra chứ! – Tin đáp bằng giọng hơn hớn – Tao là chúa đảo chẳng lẽ lại sợ hải tặc!
Nó liếc ra con đường nhỏ, vung tay:
– Tụi mày về nhà đi! Để mình tao đối phó được rồi!
Con Thắm mừng quýnh, nhảy ra khỏi đống cát, vù một mạch ra cổng.
Thằng Bảy hơi ngần ngừ, nửa muốn đi theo chúa đảo đánh hải tặc, nửa sợ bị mẹ cho ăn đòn. Nhưng rốt cuộc nó thấy hải tặc thì vô hình còn mẹ nó thì hữu hình, nên quyết định co giò chạy theo con Thắm.
– HÔM QUA MÀY CÓ ĐÁNH ĐUỔI ĐƯỢC hải tặc không? – Bảy tò mò hỏi Tin, tay lúc lắc chiếc cặp sách theo thói quen. Nắng buổi sáng dìu dịu trên tóc làm nó thấy con đường đến lớp thật là dễ chịu.
– Không. – Tin vỗ vai Bảy, láu lỉnh – Hóa ra đó là chị Hai tao thật chứ không phải do hải tặc hóa trang.
– Thế chị Hai mày có cho mày ăn đòn về tội dầm mưa không? – Bảy liếm môi hỏi tiếp, mặt nghiêm lại, có vẻ như đây là câu chuyện nó thực sự muốn biết chứ không phải những thắc mắc về hải tặc.
Tin gãi đầu, hơi bất bình, cảm thấy đã là phó chúa đảo thì không nên hỏi chúa đảo về đề tài tế nhị như vậy:
– Chị Hai tao và mẹ tao chỉ rầy tao thôi.
Giọng Tin hơi chùng xuống khi thú nhận điều đó. Nhưng gần như ngay lập tức, nó hít vào một hơi, mặt đột ngột nở ra:
– Nhưng ba tao thì bênh tao.
– Ba mày bênh mày thế nào?
– Ba tao bảo khi hòn đảo mắc mưa thì người sống trên hòn đảo đó không thề nào không bị ướt.
– Ba mày tuyệt thật đấy!
Bảy tấm tắc. Sực nhớ tới một chuyện, nó háo hức:
– Chắc ba mày phải nhìn bằng ống dòm mới thấy mưa trên hòn đảo được, đúng không?
– Đúng thế. – Tin đáp, giọng kiêu hãnh – Ba tao muốn xem tao có bị hải tặc hay thú dữ tấn công không ấy mà.
Bảy nuốt nước bọt:
– Thế lần này mày có hỏi xem ba mày có nhìn thấy tao không?
Câu hỏi của Bảy làm Tin thót bụng lại. Nó quên béng chuyện Bảy nhờ vả hôm trước. Hôm qua nó mải huyên thuyên về hòn đảo, về các trận động đất, về những trận bão lớn đánh đắm tàu thuyền nên đã không nhớ gì đến chuyện đó.
– Có. Tao có hỏi. – Tin nói dối – Ba tao bảo ba tao nhìn thấy tao, mày và con Thắm nép dưới tán dù.
Bảy sung sướng:
– Ba mày nhìn thấy tất tật hở?
– Ờ, thấy tất tật. Cả chuyện mày đi nhặt tàu là dừa khô làm mái lều, ba tao cũng thấy luôn.
Người Bảy lâng lâng:
– Thế ba mày có thấy…
Đang hỏi, Bảy đột ngột ngưng bặt, như có cái gì đó thình lình chẹn ngang họng nó.
Cái-gì-đó là thằng Phàn.
THẰNG PHÀN LẠI XÔNG RA TỪ CON hẻm bên đường, như thể nó vẫn nấp sẵn ở đó từ tối hôm qua.
Nhưng hôm nay Tin không có cảm giác đối diện với một con gấu sổng ra từ sở thú nữa. Nó chậm bước lại, đưa mắt dò xét đối thủ, ngạc nhiên thấy mình không hề hoảng sợ.
Nghe tiếng chạm khẽ sau lưng, Tin ngoảnh lại thấy mặt thằng Bảy hơi có vẻ lo lắng, liền thì thầm:
– Mày là phó chúa đảo Thứ Bảy!
Như có ai đẩy vào người, Bảy bất ngờ nhào lên phía trước, quắc mắt nhìn thằng Phàn:
– Mày muốn đánh nhau nữa hả Phàn?
Thằng Phàn hơi ngần ngừ. Sau trận đánh nhau kỳ quặc hôm nọ, nó không muốn đối đầu với hai thằng nhóc lì đòn này nữa. Nhưng lúc này nó đang cần tiền. Hôm trước chơi bài, nó thiếu thằng Hù hai chục ngàn. Thằng Hù dọa nếu hôm nay nó không trả thằng Hù sẽ tìm nó hỏi tội. Thằng Hù to con hơn Phàn, nắm tay cũng to hơn. Nghĩ đến bộ mặt lạnh như tiền và quả đấm rắn như đá của thằng này, Phàn nghe bụng sôi lên như chiếc ấm đặt trên bếp lò.
Nhưng nó lại đắn đo khi đối diện với Tin và Bảy. Khác với những lần trước, lần này hai thằng nhóc không hề lộ vẻ khiếp sợ khi chạm mặt nó. Giọng điệu thách thức của Bảy càng khiến nó phân vân.
Chùn tay trước hai thằng nhóc này thì thiệt là nhục, Phàn nhủ bụng nhưng nó lại đang bắt gặp mình ở trong tâm trạng chẳng lấy gì làm vui vẻ trước đó.
Vờ như không nghe thấy Bảy, nó lướt cái nhìn qua mặt hai đứa này, giọng thăm dò:
– Tụi mày đi học đấy à?
Bảy hừ mũi:
– Mày biết rồi mà còn hỏi!
Tin vẫy tay:
– Nếu mày không muốn đánh nhau thì tụi tao đi nhé!
Chúa đảo và phó chúa đảo vừa nói vừa hiên ngang lướt qua mặt thằng Phàn, sung sướng cảm thấy không có buổi sáng nào đẹp hơn buổi sáng hôm nay: Nắng lên tươi thắm, gió rì rào trong cành lá và thằng Phàn đứng chôn chân tại chỗ nhìn tụi nó đi qua. Cuộc đời mới đẹp làm sao!
NHƯNG RỒI TIN VÀ BẢY CHỢT DỪNG BƯỚC.
Từ sau lưng, tiếng thằng Phàn rền rĩ vọng tới:
– Tụi mày có tiền không?
Chúa đảo và phó chúa đảo liếc nhau. Và cả hai cùng quay phắt lại, nhịp nhàng như đang cùng đứng trên một chiếc bàn xoay.
Chúa đảo Tin giơ nắm đấm lên, mặt đanh lại:
– Mày hỏi cái này nè!
Nhưng thằng Phàn lúc này không có vẻ gì là hung thần. Nó ôm bụng, thều thào:
– Tao đói bụng quá. Từ tối hôm qua đến giờ tao chưa ăn gì.
Phàn là đứa ma mãnh. Nó biết đánh nhau bằng tay không ăn thua. Nó chọn cách đánh vào chỗ yếu nhất của đối phương: lòng trắc ẩn.
Quả nhiên trái tim sắt của chúa đảo và phó chúa đảo bỗng mềm hẳn đi. Tin và Bảy lại liếc nhau và giống như thể cả hai đang nhìn vào gương, đứa này nhanh chóng đọc được điều mình đang suy nghĩ trong ánh mắt đứa kia.
Cả hai lập tức cho tay vào túi.
Động tác của Tin và Bảy khiến thế giới vội vàng thay đổi.
Trong vòng một phút, trên thế gian lập tức có thêm ba người sung sướng.
Thằng Phàn sung sướng vì tự dưng có được mười ngàn. Nó chỉ cần kiếm thêm mười ngàn nữa là đủ tiền trả cho thằng Hù.
Tin và Bảy sung sướng khi được giúp đỡ người khác, sung sướng hơn nữa là người khác mà tụi nó hạ cố giúp đỡ chính là cái đứa xưa nay vẫn trấn lột tụi nó triền miên.
NIỀM SUNG SƯỚNG CỦA CHÚA ĐẢO VÀ PHÓ chúa đảo kéo dài gần suốt cả buổi sáng, chỉ chấm dứt khi cô giáo ra một đề toán khá hóc búa.
Tin và Bảy ngồi loay hoay mãi trước đề toán, sốt ruột khi thấy ngòi bút của con Thắm chạy ro ro trên giấy.
Bảy nhìn vào trang giấy trắng tinh trước mặt Tin, tặc lưỡi hỏi:
– Mày không làm được à?
– Tao cũng như mày thôi. – Tin bực mình đáp.
Bảy thúc cùi tay vào hông Tin, thì thào xúi:
– Nhìn vào tập con Thắm mà chép!
Tin mím môi:
– Chúa đảo không bao giờ cóp bài người khác.
– Thế chúa đảo được quyền học dốt à?
– Sao mày ngốc thế! Nếu tao cóp bài con Thắm để được điềm mười thì tao vẫn là đứa học dốt, hiểu chưa?
– Hiểu.
– Lại còn mắc tội gian lận nữa, hiểu chưa?
– Hiểu.
– Tóm lại, nếu có dốt chúa đảo phải dốt một cách đàng hoàng, hiểu chưa?
– Hiểu.
Bảy gật đầu như máy. Nhưng sau khi điều gì cũng hiểu, nó chợt nhận ra có điều nó không hiểu:
– Thế xưa nay các chúa đảo đều học dốt hở mày?
Tin gại gại cán viết lên má, ngập ngừng:
– Tao cũng chẳng rõ.
– Tao nghĩ chúa đảo thời xưa chắc dốt hơn tụi mình. – Bảy trầm ngâm – Bọn họ lênh đênh trên biển từ bé, thì giờ đâu mà ôm cặp tới trường.
– Ờ há!
Tin reo lên, hết sức khoái chí trước phát hiện của Bảy, trong một lúc nó cảm thấy đã trót làm chủ một hòn đảo mà không học dốt mới là kỳ cục.
QUA NGÀY HÔM SAU, TIN SỰC NHỚ RA một điều nữa: Chúa đảo không những được quyền học dốt mà còn được quyền lấy vợ.
Nó nói với con Thắm:
– Tao phong mày làm chúa đảo phu nhân nghe, Thắm?
– Chúa đảo phu nhân là sao?
– Phu nhân tức là vợ đó. Mày là vợ tao.
Con Thắm lắc đầu quầy quậy:
– Eo ôi! Mình không chịu đâu!
Tin đá chân vào tàu lá dừa, gầm gừ:
– Mày ngu quá! Đã có chúa đảo thì phải có chúa đảo phu nhân.
– Ai nói với bạn vậy?
– Tao đọc trong sách.
Mặt con Thắm lộ vẻ ngẩn ngơ:
– Trong sách có nói vậy hả?
– Ờ.
Con Thắm bặm môi suy nghĩ một hồi rồi gật đầu, giọng cam chịu:
– Vậy thì mình làm.
Thằng Bảy đột nhiên xen ngang:
– Chúa đảo phu nhân phải để cho chúa đảo hôn một cái.
Tin hào hứng phụ họa:
– Ờ, mày phải chìa má cho tao hôn một cái.
Con Thắm chớp mắt:
– Trong sách nói vậy hả?
Con Thắm khờ ơi là khờ. Tự nhiên nó vẽ đường cho phu quân nó. Dĩ nhiên thằng Tin cười tít mắt:
– Đúng rồi. Sách nào cũng nói vậy hết.
Thằng Bảy nhảy tưng tưng quanh hai đứa, miệng reo ầm:
– Hôn đi! Hôn đi! Chưa hôn thì chưa phải là chúa đảo phu nhân.
Con Thắm bí quá, đành nhắm tịt hai mắt:
– Rồi đó.
Thằng Tin hỏi:
– Rồi đó là sao?
– Mình nhắm mắt rồi đó. Bạn hôn đi!
Ngay lập tức, Tin hôn vào má con Thắm đánh “chụt” một cái.
Bảy ngưng nhảy nhót, chống hai tay lên đầu gối lom lom nhìn chúa đảo hôn chúa đảo phu nhân rồi cười toe toét:
– Được rồi. Bây giờ tao công nhận mày là chúa đảo phu nhân rồi đó, Thắm.
Con Thắm nhăn mặt giơ cườm tay quẹt qua quẹt lại trên má:
– Ghê quá!
Tin cười hì hì:
– Ghê gì mà ghê!
– Nước miếng dơ hầy! Mấy bạn chơi trò gì mất vệ sinh quá!
Con Thắm nói, lại tiếp tục lấy tay chùi.
THẰNG TIN CÓ ĐƯỢC PHU NHÂN THÌ khoan khoái lắm.
Thỉnh thoảng, nó quay sang con Thắm:
– Vậy là tao và mày cưới nhau được ba năm rồi, Thắm há?
Lần nào con Thắm cũng cãi:
– Ba năm đâu mà ba năm. Mới có mấy tiếng à.
Và lần nào Tin cũng sầm mặt:
– Mày ngốc quá! Mấy tiếng thì kệ mấy tiếng, mình cứ nói là ba năm đã sao!
– Tại sao phải nói là ba năm?
– Tao cũng chẳng hiểu. – Tin bối rối xộc tay lên mái tóc – Nhưng nói “tụi mình đã cưới nhau được ba năm rồi” nghe nó thinh thích. Nói “mới cưới nhau mấy tiếng” nghe chán chết.
Quả thật, khi nói “tụi mình đã cưới nhau được ba năm rồi”, thằng Tin cảm thấy một cảm giác gì đó như là sự kiêu hãnh. Chúa đảo mà mới cưới vợ có mấy tiếng đồng hồ thì chẳng có gì đáng tự hào, thậm chí không xứng đáng làm chúa đảo.
Nó không giải thích được cảm giác đó cho phu nhân của nó hiểu. Nên phu nhân của nó bĩu môi:
– Mình chẳng thấy thinh thích gì hết.
CON THẮM CHỈ THÍCH THÚ LÚC NÓ CÙNG Tin và Bảy loay hoay nghĩ cho hòn đảo một cái tên.
– Đây là hòn đảo hoang, chưa có tên. Bây giờ mình phải đặt tên cho nó. – Tin nói, nghiêm trang.
Con Thắm háo hức lắm. Trước giờ chỉ có ba mẹ nó đặt tên cho nó. Nó chưa có cơ hội đặt tên cho ai cả. Ngay cả con cún của nó, khi cậu nó đem tới nhà thì cún đã có tên sẵn rồi.
So với con cún thì đặt tên cho một hòn đảo oai hơn nhiều. Vì vậy mà con Thắm hết gõ trán đến véo môi:
– Đặt tên gì nhỉ?
Bảy khoe kiến thức:
– Tao thấy các nhà khoa học thường lấy tên mình đặt cho một loại vi trùng hay một ngôi sao.
– Đặt tên cho đảo cũng thế. – Tin bổ sung – Rất nhiều hòn đảo mang tên nhà thám hiểm hay nhà hàng hải.
Bảy nhíu mày:
– Nhưng tụi mình có tới ba đứa. Chẳng lẽ đặt cho hòn đảo này tên là Tin Bảy Thắm?
Con Thắm cười khúch khích:
– Đảo Tin Bảy Thắm á? Sao nghe không hay chút nào hết!
Bảy đảo tới đảo lui ba cái tên trong đầu, chán nản thấy chẳng có cách sắp xếp nào ổn thỏa, bèn ngước nhìn chúa đảo:
– Đặt tên gì hở Tin?
Tin bặm môi, trông nó đăm chiêu ghê lắm. Nó là chúa đảo mà. Chúa đảo nghĩ ngợi một lúc, rồi thở dài:
– Cũng không nhất thiết đặt theo tên của bọn mình.
Bảy tròn mắt:
– Thế đặt theo tên của ai?
– Đây là một hòn đảo hoang. Hòn đảo này không có Thứ Sáu nhưng có Thứ Bảy.
Bảy reo lên, tỏ thông minh:
– Đặt cho nó là đảo Robinson á?
TRÊN HÒN ĐẢO ROBINSON ĐÓ, LÚC NÀY có ba đứa nhóc đang chụm đầu dưới tán dù, trên đầu gối mỗi đứa là một cuốn tập và cả ba đang hí hoáy ghi chép.
Ba đứa nhóc là chúng ta gọi thế, vì rõ ràng chúng là ba đứa nhóc thật, nhưng tự bọn chúng thì không thấy như vậy.
Bọn chúng thấy như thế này:
– Phó chúa đảo Thứ Bảy là một chàng trai tráng kiện, da rám nắng, bắp thịt cuồn cuộn, đó là kết quả tôi luyện qua những ngày tháng lênh đênh trên biển.
– Chúa đảo Tin còn vạm vỡ hơn nữa, bắp tay như dây chão, gương mặt dứt khoát là chữ điền và trên người thế nào cũng chằng chịt hằng trăm vết sẹo vì thành tích đánh nhau với hải tặc – lần nào cũng trọng thương suýt chết nhưng luôn luôn vượt qua được vào phút chót.
– Chúa đảo dĩ nhiên có chúa đảo phu nhân và dứt khoát là họ cưới nhau đã được ba năm. Chúa đảo phu nhân ngoài nhan sắc mặn mà còn là một phụ nữ quả cảm, can trường hiếm có.
Bây giờ thì ba con người dũng cảm đó đang tranh thủ thời gian rảnh rỗi không phải chống chọi với mưa bão để ngồi viết nhật ký về cuộc sống trên đảo hoang.
Về chuyện này, thằngTin phải nói khô nước bọt, Bảy và con Thắm mới nghe theo.
Lúc đầu, Bảy lắc đầu quầy quậy:
– Tao tưởng đã lạc vào đảo hoang thì chỉ toàn chơi, khỏi phải chép bài làm bài gì hết chứ. Biết thế này tao chả thèm đặt chân lên hòn đảo Robinson này làm gì.
– Ừ, mình cũng thích lên đây ngồi chơi thôi.
Con Thắm hùa theo làm Tin tức điên. Nó giận dỗi nhìn hai đứa bạn:
– Tụi mày ngốc bỏ xừ. Xưa nay những nhà thám hiểm hoặc những kẻ đi lạc như bọn mình người nào cũng viết nhật ký hết á.
– Viết chi vậy?
– Viết để giết thì giờ. Thời gian trên đảo hoang bao giờ cũng dài lê thê…
Cảm thấy lý do này chưa thuyết phục lắm, Tin tặc lưỡi nói thêm:
– Hơn nữa, nếu mai mốt bọn mình bỏ xác trên hòn đảo này, những người đến sau sẽ đọc được nhật ký của tụi mình, sẽ biết là trên hoang đảo xa xôi này từng có ba con người sinh sống…
Hình ảnh thằng Tin vẽ ra ảm đạm đến mức con Thắm rụt cổ:
– Eo ôi, Tin nói gì ghê quá!
Gamela9.Com Wap giải trí Online.

tai game phong van truyen ky

Tải PVTK về miễn phí





Trang 1/2: 1 2

BÌNH LUẬN

Có thể bạn quan tâm?

Hai Con Mèo Ngồi Bên Cửa Sổ

Sáng nay, cũng như mười bốn buổi sáng trước đó, vào khoảng chín giờ, lúc khí trời đã bớt se lạnh và cây sứ bên sân nhà hàng xóm...
794 xem

Mười Lăm Ngọn Nến (Kính Vạn Hoa 36)

Từ đầu năm đến nay, nó học trước quên sau, học sau quên trước. Những cụm từ như kinh tế quốc doanh, kinh tế tập thể...
890 xem

Tám Mươi Triệu Cho Một Lời Hứa Phần 2

Đã hơn 2 giờ sáng mà dinh thự họ Đặng vẫn còn những tiếng động....
2,008 xem

Kính Vạn Hoa (Kính Vạn Hoa 45)

Bây giờ, khi cầm trên tay tập sách này, hẳn bạn đọc đã biết đây là tập cuối cùng của bộ truyện Kính vạn hoa...
440 xem

Ai Mua Hành Tôi

Sáng dậy anh Cả thấy gian nhà chật hẹp của mình đầy ních những thỏi vàng, thỏi bạc sáng nhoáng....
215 xem