Bí Mật Của Tóc Tiên

Hỗ trợ:    652 xem

‼️ XƯỞNG IN PHONG BAO LÌ XÌ TẾT - 2019 TUYỂN SỈ LẺ GIÁ GỐC‼️

Chương 3

Thợ Săn “đề pa” ngay một đường cơ điệu nghệ, hắn chỉ chịu ngừng khi ghi trên bảng mười sáu điểm. Thật đáng tiếc cho hắn, cơ đầu tiên của Thổ Phỉ tới mười bảy điểm. Trong mười bảy điểm của anh, có hai cú “đề trô”, ba cú “tứ băng”, năm cú “ba băng”, một cú “sơn mỏng”, hai cú “cua lê bắt” và bốn cú “a băng”. Tuyệt nhiên Thổ Phỉ chỉ toàn chơi bi rời, nếu anh chủ trương đánh gom bi như Thợ Săn thì kết quả không phải chỉ mười bảy điểm.
Thợ Săn tái mặt. Hắn đặt cây cơ vào cái giá gỗ.
– Thôi nghỉ.
– Sao?
– Tao thua mày cả hai thứ: hút thuốc nhả vòng tròn và chơi bidạ Mày chơi từ hồi nào?
– Tao là thằng bụi đời trong xóm Chuồng Ngựa, ở xóm tao, những mơ ước của mày đều bị tụi nhóc thực hiện từ hồi mười một tuổi.
– Hoa… cũng vậy?
– Tao xin lỗi phải nói với mày thế này: nếu là con trai, Hoa đã đi một “cơ” không dưới hai mươi điểm.
– Trời đất.
Thợ Săn ngã người ra chiếc ghế dựa. Hắn rên rỉ:
– Hôm nào tao giới thiệu mày với bạn bè tao, tụi “Tứ Quái Đăng-Tông”.
– Phải Tứ Quái Đăng-Tông là bốn tướng cướp trong truyện tranh Lucky Lucke không?
– Đúng, tụi nó sẽ phục mày sát đất, mày sẽ làm đại ca tụi nó thay tao…
Thổ Phỉ cười khẩy:
– Mày nói với bốn thằng bạn mày rằng: bản thân Lucky Lucke, một hiệp sĩ bắn nhanh hơn bóng mình, chưa bao giờ làm đổ máu người khác. Trong cuốn truyện mà tao từng gối đầu giường hồi nhỏ này, Lucky Lucke có một đặc điểm là chỉ bắn rơi súng đối thủ, không còng tay ai và cũng không giết ai. Khác xa mấy truyện tranh bây giờ nhiều.
Anh ngửa mặt lên trần nhà như… Lucky Lucke:
– Bây giờ con người mất dần lòng nhân ái, họ hãm hại nhau như một thú vui.
Miệng Thợ Săn méo xẹo:
– Mày không học môn đạo đức sao? Tối thiểu cũng còn lý tưởng…
– Chớ lý sự, tao cho rằng “lý tưởng” là “tưởng mình có lý”.
Thổ Phỉ dí gót chân xuống điếu thuốc đánh rơi.
– Về sửa xe, hết.
Sau đây là những mẩu đối thoại còn trên đường về:
– Vụ tao đặt tên cho Hoa là Tóc Tiên, mày nhớ kín miệng, chớ hở ra trong lớp.
– Nhưng mày phải đồng ý cho tao đổi tên “Tóc Tiên giả” thành Tóc Quăn chứ?
– Đồng ý.
– Tao chưa biết gì về xóm Chuồng Ngựa, về… Tóc Quăn?
– Rồi mày sẽ biết.
– Thí dụ?
– Ba của Hoa đang điều trị bệnh ho lao ở bệnh viện Phạm Ngọc Thạch.
– Trời ơi!
Khái niệm về lúa đối với Tóc Tiên còn rất mơ hồ. “Nó là một thứ cỏ tuyệt đẹp”. Cô nói với Con Mèo lúc vừa bước xuống xe buýt tuyến đường Sài Gòn – Bình Chánh. “Nhỏ biết không, hãy nhìn đám mạ xanh mơn mởn kìa, tao dám chắc nó mịn hơn bất cứ loại thân thảo nào, êm mượt như nhung”. Cô nói với Con Thỏ lúc bước vào khuôn viên Trường nuôi dạy trẻ bụi đời ngoại ô thành phố. “Nhỏ biết không, chỉ vì lúa không biến thành cỏ mà biến thành hạt gạo nên các em bé cứ bụi đời vì đói, các em không thích ăn cây lúa, các em chỉ muốn nằm lăn ra cỏ lúa để vắt tay lên trán mơ mộng mà thôi”. Hai cô bé chất vấn Tóc Tiên ngay:
– Vậy chứ hằng ngày mi ăn gì để sống?
– Vậy chứ có ai đồng quan điểm với nhà ngươi không?
– Vậy chứ mình đến đây vì mục đích gì: ủy lạo các em bé hay đi thưởng thức hội họa?
Ba câu hỏi đặt ra tưởng chừng hóc búa lắm nhưng đụng phải Tóc Tiên thì… dễ ợt. Cặp mắt lơ lửng giữa trời và đất của cô sáng lên, cô lại theo thói quen đưa một ngón tay suỵt khẽ lên môi:
– Này, khe khẽ nhé, tối thiểu sẽ có một em bé đồng ý với tao, cuộc đời mà cứ một cộng một là hai thì còn gì là phép lạ cơ chứ.
Nhị cô nương lẫn Tam cô nương đều thán phục Nhất cô nương loại “phép lạ đột ngột” này, nó đã xảy ra với Tóc Tiên không phải một lần, không tin thì cứ đi tìm… Thổ Phỉ mà hỏi. Bây giờ thì cùng nhau vào Trường nuôi dạy trẻ mồ côi miệt Bình Chánh này đi. Thầy Khoa và các bạn đang đợi.
Cu Tí và con Hạnh nắm hai tay Tóc Tiên lôi ra phía sau trường, chỗ mà tụi nhóc tăng gia lao động hàng ngày. Chúng lôi Tóc Tiên băng băng trên những vồng lang không có củ vì thiếu nước và phân bón. Chúng đen thui và trắng bóc. Đen thui vì nắng cháy và trắng bóc vì tâm hồn. Mắt Tóc Tiên cay cay, cô thở hổn hển.
– Tụi em đưa chị đi đâu?
– Đi thăm lúa.
– Tại sao hai em biết chị ưng đi thăm lúa?
– Vì chị là dân thành phố, dân thành phố quen sơn hào hải vị rồi, chưa quen lúa đâu!
– Trời đất, ai dạy em câu nói đầy chất văn học đó hả Hạnh?
– Cuốn truyện Hương rừng Cà Mau hồi má đọc cho em nghe đó chị Tóc Tiên.
– Má còn lên thăm Hạnh không?
– Không, má theo dượng nhỏ ra mấy gốc me ban đêm rồi.
– Trời ơi!
– Chị Tóc Tiên ơi, em được dạy học nè.
– Chi đó cu Tí?
– Em còn biết trồng lúa nữa, em làm thịt rắn chì lắm nghe.
– Đừng nghe nó chị Tóc Tiên, nó lì lắm.
– Tao mà lì hả mậy?
– Thôi đừng cãi nhau nữa, lúa ở sau cái chòi đằng kia phải không?
– Đúng rồi, ra đó nằm chơi thích lắm.
– Chị cám ơn tụi em.
– Sao chị Tóc Tiên cám ơn tụi em?
– Vì các em là phép lạ của chị.
Cô buông hai đứa bé ra nằm lăn trên thảm cỏ xanh thở dốc. Cạnh thảm cỏ xanh là lúa, lúa dường như xanh hơn cỏ, xanh hơn luôn cả Tóc Tiên. Cô dự định sẽ bứt hai cọng lúa đem về cho má và cô giáo Nương mỗi người một cọng, nó sẽ là di tích của con hẻm cô Nương.
Sáng nay Tóc Tiên mặc bộ đồ do tự tay mình cắt maỵ Vải màu hồng lấm tấm những nụ hoa trắng muốt. Cô úp mặt xuống cánh đồng, mùi phù sa rạo rực, một cọng lúa cắn vào môi Tóc Tiên, nó lọt vào giữa kẽ răng trắng ngần của cộ Hai đứa bé ngắm người chúng yêu thương không chán mắt, chúng đã chấm cô từ lúc Tóc Tiên cầm chiếc cuốc bổ xuống nền đất, từ lúc cô cầm viên phấn sửa một nét chữ con Hạnh viết trật trên tấm bảng đen, từ lúc cô lôi cu Tí ra khỏi đám đánh nhau giữa bọn trẻ mồ côi do chia phần không đều. Cô là một tài tử xi-nê dịu dàng của chúng, cô là bà tiên.
Cu Tí và con Hạnh nằm dài hai bên Tóc Tiên. Thằng bé không cha mẹ lưu lạc giang hồ hơn mười năm ga xe lửa Bình Triệu ôm Tóc Tiên nũng nịu:
– Tóc Tiên là sợi tóc cô tiên hả chị?
– Không, nó là một loại dây leo thôi.
Con Hạnh lên tiếng cạnh tranh:
– Em cũng là loại dây leo, em nằm bên cạnh chị nè.
– Ừ, em là bé Hạnh, em không thể nào bất hạnh mãi được.
– Nhưng thằng cu Tí sẽ bất hạnh, nó chỉ khoái làm đại ca à!
– “Đại ca”?
Tóc Tiên quay đầu qua lắc vai cu Tí:
– Em là đại ca trường này sao?
Cu Tí cười mắc cỡ, nó sún một cái răng thành ra coi càng bặm trợn và ngộ nghĩnh hơn.
– Dạ, tụi con trai bầu em như vậy, em chưa đấm thua thằng nào bao giờ.
Tóc Tiên giật nảy mình, trước mắt cô là hình ảnh anh chàng sửa xe Thổ Phỉ, rồi ai nữa: Thợ Săn, đại ca của Thảo Cầm Viên trường cô đang học.
– Đừng thèm làm đại ca cu Tí.
– Sao vậy chị?
– Vì sẽ có nhiều kẻ thù, nhiều kẻ nịnh bợ, nhiều kẻ đóng kịch với mình để dành vị trí em có.
– Nhưng em cũng biết phân biệt mà, em sẽ chia đồ cứu trợ một cách công bình nè, em sẽ trị đứa nào hỗn láo với các bà sơ nè, em sẽ…
Cu Tí mất hết hào hứng khi Tóc Tiên lặng người đi. “Chia đồ cứu trợ một cách công bình” tội nghiệp cu Tí, cu Tí làm cô nhớ đến một “cu Tí khổng lồ khác có tên Thổ Phỉ”, cu Tí ơi, trường mình trồng lúa mà vẫn chẳng đủ ăn, còn những trường mồ côi khác không làm ra một hạt gạo thì sao. Mắt cô rưng rưng, cô ôm đầu Hạnh nghẹn ngào:
– Em có định bỏ trường không?
– Có.
– Trời ơi!
– Em nghe người lớn ngoài đời nói em bỏ trường chừng ba năm là trở thành… gái, “gái” là gì vậy chị Tóc Tiên?
Tóc Tiên thút thít:
– Chị cũng không biết nữa. Nhưng bây giờ gặp chị, em có còn định bỏ trường không?
– Không.
Đôi má bầu bĩnh màu bánh mật của con Hạnh tròn vọ Tóc Tiên thấy hai lúm đồng tiền rất rõ.
– Nếu chị về Sài Gòn thì sao?
– Thì thằng cu Tí phải thương em, bằng không…
– Cu Tí có thương Hạnh không?
– Không thương, nó còn nhỏ chút, nó lớn hơn chắc… em thương.
– Nó trốn đi em không nhớ à?
Cu Tí cười rất “đại ca”:
– Còn lâu, nó đe dọa chị để mà nhõng nhẽo đó, nó “mê” em lắm.
Trời đất, Tóc Tiên bật cười. Trong làn nước mắt, cô không nghĩ mình còn có thể cười vui vẻ thế này được.
Hai mái tóc dài xinh đẹp chạy lắc lư ra cánh đồng lúa. Tóc Tiên nhổm người dậy: thì ra Con Mèo và Con Thỏ. Hai cô gái té lăn ra bên cạnh Tóc Tiên. Tiếng Con Thỏ vang lên giữa buổi trưa yên lặng chỉ có gió lồng lộng:
– Chà, nằm mơ mộng với hai nhóc sướng nhỉ. Thợ Săn nhắc mi dữ lắm đó, không hắt hơi gì sao?
Con Thỏ chưa dứt lời thì Con Mèo đã thông báo ngay một tin quan trọng:
– Này Tóc Tiên, nhóm Ngũ Long công chúa chia Loan rẽ Thúy, còn Phù Du và Mười Giờ không ở lại Bình Chánh chiều nay với lớp mình, tụi nó phóng xe Honda về thành phố trước rồi, mày đoán coi chuyện gì vậy?
Chuyện gì vậy? Tóc Tiên chỉ là “bà tiên”, không phải là “bà phù thủy” nên làm sao cô đoán được. Lúc thầy Khoa thay mặt toàn bộ giáo viên và học sinh lớp 12 trao bao thư tiền mặt cho Hiệu trưởng Trường nuôi dạy trẻ mồ côi thì Phù Du đã nhấp nhổm không yên rồi. Đến khi Thợ Săn chấm dứt màn thủ tục thăm viếng bằng những phần quà tặng cho các em bé thì Mười Giờ đã không ngừng nhăn nhó. Mãi lúc thầy Khoa bắt đầu chia từng nhóm trong lớp để sinh hoạt văn nghệ và lao động giúp các em bé thì hai cô gái mới thở ra cái phào. Hai cô triệu tập ngay Con Muỗi, Con Thằn Lằn và Ớt Hiểm để mở phiên họp của nhóm Ngũ Long công chúa.
Thằn Lằn chặc lưỡi nói trước:
– Phù Du và Mười Giờ chở nhau bằng Honda à?
– Ừ, tụi tao không đi chung xe buýt với trường, tụi tao có việc phải về sớm.
Con Muỗi chích ngay một mũi kim tẩm chất độc:
– Gớm, hai cô nương còn bận việc gì hơn là việc đeo bám Thợ Săn.
Phù Du trừng mắt:
– Này, bớt chanh chua nghe Muỗi, chuyện đời tư của tao mà.
Nhưng Ớt Hiểm thì không chanh chua, cô cay như… Ớt:
– Dạo này mày còn rủ Thợ Săn nhảy cặp nữa không?
Mười Giờ bỏ ngay thái độ vô tư của mình:
– Tao đề nghị giơ tay biểu quyết. Ai ghét Thợ Săn thì đưa tay lên.
Năm cô gái im lặng dò xét, nỗi ngượng ngập của tuổi mới lớn long lanh trong khóe mắt liều lĩnh. Hơn hai phút. Không một bàn tay nào đưa lên.
Mười Giờ cười khúc khích:
– Tao biết một trăm phần trăm mà, đứa nào cũng thích Thợ Săn hết.
Thằn Lằn xuýt xoa:
– Hắn thông minh.
Cô nhớ đến cách giải đáp chớp nhoáng những báo cáo cô đưa hắn hàng tuần.
Con Muỗi bắt đầu giấu muỗi kim tẩm chất độc đi:
– Hắn ga lăng với phụ nữ.
Ớt Hiểm bớt cay rõ ràng:
– Hắn đẹp trai, cao lớn.
Mười Giờ thản nhiên:
– Tao khác ý kiến với tụi bay, tao thấy hắn giàu, biết cách sử dụng đồng tiền.
– Còn tao…
Phù Du cong môi:
– Tao thấy hắn nhảy giỏi, quan trọng hơn nữa là ba má tao rất chịu hắn.
Phù Du đã tiến một bước quá xa, bốn công chúa ngó nhau ngơ ngác. Quả thật, trong lớp Phù Du có lợi thế hơn hẳn các bạn học nữ, cô là con gái duy nhất của một cặp vợ chồng Tổng giám đốc một công ty du lịch lớn, đi học bằng xe hơi đưa rước hoặc Honda tùy nghi, từng lọt vào vòng 32 của cuộc thi hoa hậu thành phố, từng suýt được chọn làm diễn viên điện ảnh trong cuộc tuyển lựa ở khu giải trí Văn Thánh, cô đẹp một cách công khai không giấu giếm. Nhan sắc ngắm bằng mắt chứ không chạm bằng tim.
Nhưng chuyện đó đâu có hề gì đối với Thợ Săn, bốn “công chúa” thừa biết hắn là một ông chủ Thảo Cầm Viên khó tính. Hắn sống bằng ý chí của chính hắn mà không một sự can thiệp từ bên ngoài nào xâm nhập được. Gia đình Phù Du “chịu” Thợ Săn thì có nghĩa lý gì. Vấn đề chính là hắn, một kẻ “đàn ông” mười tám tuổi đến nơi và có một thân thế không thua sút chút nào đối với gia đình Phù Dụ Ba của Thợ Săn là một cán bộ tập kết, hắn phải có cách vượt Trường Sơn của mình theo truyền thống gia đình chứ.
Thằn Lằn cảm thấy yên tâm. Cô chắt lưỡi:
– Bây giờ mày muốn cụ thể cái gì?
Phù du tỉnh khô:
– Tao “bắt cóc” Thợ Săn, chiều nay tụi tao có hẹn “over night”.
– Cả Mười Giờ cũng vậy?
– Ừ, nó quen với một gã sinh viên Đại Học, gã nhảy rất đẹp.
Con Muỗi và Ớt Hiểm than trời:
– Số phận ba đứa tao?
– Tụi mày ở lại Bình Chánh làm công tác từ thiện đi, còn tao chỉ có thể rung động tình người với chàng Thợ Săn mà thôi.
Phù Du đã sai lầm khi thờ ơ trước điều này, lòng ích kỷ của cô sẽ phải trả một giá rất đắt. Khuôn mặt Mười Giờ tự nhiên cau có, cô lo lắng nhiều hơn là tán đồng. Cô nói như linh tính:
– Tao trong tình thế phải đi chơi với mày nhưng này Phù Du ơi,cái tên của mày không ổn lắm đó: mày sẽ gục trước ánh đèn cho coi.
Thợ Săn đang ôm một đống tranh lợp nóc nhà Câu lạc bộ tình thương cho Trường mồ côi thì Tứ quái Đăng Tông nhào tới chặn đường. Thằng anh cả thì thầm:
– Mày “hạ” thằng Thổ Phỉ chưa?
Thợ Săn không ngờ mình buông một câu lạ miệng:
– Tao đã gặp được… Lucky Lucke!
Thằng thứ hai trong Tứ quái trợn mắt:
– Trời đất, hắn ra sao?
– Hắn bắn nhanh hơn bóng của mình, cái bóng chưa kịp rút súng thì hắn đã rút trước.
Thằng thứ ba lè lưỡi:
– Hai thằng đàn em mày bị đòn là phải. Sao mày không cần đến tụi tao?
– Cần chi viện cái mốc xì, Lucky Lucke không bao giờ làm bị thương một ai, hắn chỉ bắn rơi súng đối phương thôi. Hắn làm bàn tay tao ê ẩm.
Thằng út khoái trá hét lớn:
– Hắn nghĩ gì về tụi tao?
– Ơ, hình như hắn nói: “Tứ quái Đăng-Tông là bốn tên cướp nghĩa khí, họ không bao giờ hùa với Thợ Săn để ăn hiếp một cô gái”, tụi mày chưa hiểu sao, hai thằng chạy Dream bị đòn vì giật cành mai của Tóc Tiên.
– Quỷ thần ơi!
Ba tiếng “quỷ thần ơi” vừa chấm dứt thì Phù Du xuất hiện. Tứ quái Đăng-Tông biết điều dạt ra để hai đứa nói chuyện, làm gì chúng chẳng biết Phù Du có “tình cảm” với Thợ Săn. Nhưng hãy nhìn đôi mắt của Phù Du kìa, đôi mắt rực lửa vì căm giận, con nhỏ nói gì với Thợ Săn mà tuyệt vọng dữ vậy?
Cô nữ sinh hoa hậu của lớp 12 vùng vằng bỏ đi, con nhỏ vẫy Mười Giờ rồi hai đứa phóng lên xe Honda chạy một mạch. Không thèm xin phép cả thầy Khoa nữa. Tứ quái chỉ còn nước lắc đầu, bốn tên găng tơ học trò bu về phía Thợ Săn:
– Chuyện gì mà Phù Du hận mày quá trớn?
Thợ Săn quăng bó tranh xuống đất:
– Còn chuyện gì nữa, y thị rũ rao đi dancing ngay chiều nay tại Star Hill.
– Đâu có được, mấy em bé mồ côi đang cần mình mà.
Thợ Săn cười gằn:
– Mà có được tao cũng không đi. Mày biết tại sao không?
Tại sao? Ôi, Tứ quái Đăng-Tông chịu chết. Bốn đứa làm sao biết được rằng trong cái nhìn của ông chủ Thảo Cầm Viên trưa nay có mái “Tóc Quăn tưởng tượng” của cô nàng Hoa điệu xóm Chuồng Ngựa bán thuốc lá lề đường…
Tóc Tiên về đến hẻm cô Nương vào lúc xế chiều. Trong căn nhà phủ đầy dây leo chỉ có má và cô Nương ngồi trò chuyện. Tội má chưa, má đợi cô như một hòn Vọng… tiểu thư, tóc má dạo này bạc quá nhanh, điều đó làm cô sửng sốt và lo sợ. Cô bá cổ má rồi xòe từ tay ra hai cọng lúa:
– Qùa cho má và cô giáo đây.
Tiếng cô Nương âu yếm:
– Con bé đem về toàn là lúa, tôi chỉ thích gạo thôi.
Tiếng của má bào chữa:
– Giống hệt ba nó hồi còn sống, cô thấy không, ổng mê con trâu hơn là cái máy cày.
Giọng của má bắt đầu khàn và yếu, Tóc Tiên không thể nào cười nổi, cô hôn thật lâu vào trán bà:
– Má với cô giáo mỗi người một cọng để ép vào lưu bút đó nghe, má phải tập viết thật nhiều trong một quyển sổ, con nói đúng không cô, nhiều điều bí mật lắm.
Hai người lớn chỉ biết cười bằng khóe mắt chân chim:
– Gớm, bí mật như mấy cọng lúa này à?
– Vâng, hai cọng lúa tượng trưng cho cu Tí và bé Hạnh đó.
Cô bước xuống nhà sau bỏ lại sự ngơ ngác đến khổ sở cho hai người đàn bà đứng tuổi. Việc cần thực hiện ngay là trầm mình vào nước cho thỏa thích, mới xa má một ngày mà nước da đã rám nắng rồi.
Tóc Tiên nằm dỗ giấc hơn một tiếng mà vẫn không tài nào ngủ được. 1001 chuyện nhảy nhót trước mắt cộ Con Thỏ báo tin Phù Du và Mười Giờ bỏ cả lớp để về Sài Gòn ngang xương nhằm mục đích gì vậy? Con Mèo báo tin gặp thầy Khoa tuần trước đứng một mình ở Lăng Ông Bà Chiểu vào buổi sáng ngày rằm không có tiết dạy nhằm mục đích gì vậy? Á à, chuyện này có thể “điều tra” được rồi; hôm rằm cô Loan cũng không có tiết dạy chính trị, nếu mọi chuyện diễn ra đúng sự sắp xếp của Thượng Đế thì thầy Khoa dám đứng đợi cô Loan chứ chẳng chơi. Không phải vậy sao? Thầy Khoa mồ côi vợ còn cô Loan thì chưa có chồng. Chúa ơi, ông Nguyễn Nhược Pháp làm thơ như tiên tri trước:
Em đi trước chàng sau.
Em không dám đi mau.
Sợ chàng chê hấp tấp.
Số gian nan không giàu.
Là có ý đồ đứt đuôi con nòng nọc ấy chứ. Không ai đi xin xăm một cách may rủi đâu nhé. Này Tóc Tiên, quyển nhật ký của nhà ngươi đâu, ghi chép sự kiện khủng khiếp trên vào ngay.
“Thám tử” Tóc Tiên trở nên sáng suốt lạ thường. Cô với lấy cuốn sổ đặt dưới gối. Rồi đột nhiên cô viết ra thành vần, lần đầu tiên trong đời, cô biết làm thơ kỳ cục như vậy:
Cô giáo em chưa có chồng
Thầy giáo em đến Lăng Ông, đợi gì?
Trông thầy giống một cây… si
Té ra muôn sự chỉ vì… xin xăm!
Xong, bây giờ tới phiên cu Tí và con Hạnh, hai đứa nhóc bụi đời đã tâm sự gì với Tóc Tiên “nó chỉ khoái làm đại ca”, “nó mê em lắm”. Được rồi, bày đặt “thương nhau lắm cắn nhau đau”, chị sẽ “tẩn” hai đứa một bài thơ cho mà biết.
Cu Tí vốn làm đại ca
Vô trường bỗng điệu như là thư sinh
Ai làm cu Tí thất kinh?
Chính là nhỏ Hạnh trường mình, hoan hô…
Xong, bây giờ đến phiên ai nữa hỡi Tóc Tiên? Cô nghe mặt mình nóng bừng, chiếc đũa thần phép màu đã gõ xuống, văn chương thơ phú đang trào ra ào ạt, đôi mắt của kẻ nào trong bóng đêm nhìn thẳng vào Tóc Tiên không chớp, đôi mắt buồn buồn, cái nhìn ray rứt, hai bàn tay mười ngón cứ xoắn vào nhau lóng ngóng ở quán sinh tố, hai bàn tay có mùi dầu mỡ, viên pháo đại nổ tung tóe ngày sinh nhật, cái dáng cao lớn của một con gấu mùa đông ngả nghiêng, một tên cô dắc nhảy hàng rào, trời ơi, chính là ông… Thổ Phỉ? Ông cứ tưởng rằng chỉ có mình ông mới biết làm thơ hay sao, ông định tra tấn dịu dàng các cô gái à, còn lâu, em sẽ cho ông biết thế nào là… thi sĩ?
Ông sinh ra ở xóm Chuồng Ngựa
Nhưng Ngựa của ông biến mất rồi.
Em chỉ thấy Xóm tên gì lãng nhách.
Chính ông là con ngựa chứng đó thôi.
Ông xưng biệt hiệu là Thổ Phỉ.
Biệt hiệu gì nghe người lương thiện phải giật mình.
Thà ông bỏ hai phụ âm đầu để còn là “Hổ Hỉ”.
“Con cọp mà cười” cho có vẻ văn minh.
Ông dám đốt pháo trong ngày sinh nhật.
Khiến má em phải chạy trốn khỏi nhà.
Mai mốt làm sao ông ưu tiên đến nữa.
Người lớn rầu con nít cũng không ưa.
Nhưng mà em nói chuyện này nghe Thổ Phỉ.
Ở trường mồ côi ông đã có học trò.
Học trò ông là đại ca cu Tí.
Gặp một nàng tên Hạnh phải hiền khô!
Xong, bài thơ về Thổ Phỉ chấm dứt. Nhưng Tóc Tiên không can đảm đọc lại, cô nhắm mắt, trái tim đập kỳ cục, dám giờ này, “ổng” đã hắt hơi.
Tuy nhiên còn lâu Thổ Phỉ mới hắt hơi, anh gõ cửa nhà Tóc Tiên đúng lúc cô vừa nhắm mắt. Tiếng của má cô thất thanh:
– Tóc Tiên ơi, có khách.
Tóc Tiên thò đầu ra ngoài cửa sổ. Trời đất linh ứng thật, vừa nhắc đến tên đã thấy mặt người: Thổ Phỉ đang dựng chiếc xe đạp ngồi chéo giò trước nhà.
Má cô chạy lên gác níu tay cô:
– Con xuống coi nó có đem phong pháo nào đến không?
Tóc Tiên chưa kịp xuống thì cái giọng ầm ĩ đầy năng lượng của Thổ Phỉ đã vang lên:
– Tóc Tiên ơi, đi… uống nước mía!
Con Mèo cũng có quyển sổ tâm sự riêng. Tiếng kêu “meo meo” vang lên trong từng chữ, nhưng móng vuốt của Con Mèo ngọt ngào lắm. Trong ba đấng nam nhi được Con Mèo chú ý có thể phân loại thành ba thành phần để cô ứng xử khác nhau: tôn thờ, tôn kính và tôn trọng.
Đấng nam nhi được tôn thờ là… Chúa Giê Sụ Cô ghi trong nhật ký lúc mới mở đầu niên khóa: “Chúa là một người đàn ông thần tượng, đẹp trai, tóc dài và rất được dân hippy trên thế giới ngưỡng mộ. Chúa sinh ra bên cạnh súc vật cừu, ngựa, lừa, bò và Ngài chết bên cạnh loài người. Súc vật yêu thương Ngài còn loài người xua đuổi Ngài. Ngài để lại câu nói bất hủ: “Chỉ có trẻ con mới được vào nước Trời”. Lạy Chúa, con đã 17 tuổi không còn là trẻ con nữa, con lại mang tên là “Con Mèo” chứ không phải cừu, ngựa, lừa, bò. Chúa có bao giờ chấp nhận một con mèo bước vào Thiên Đàng không?”
Đấng nam nnhững được tôn kính là… Thổ Phỉ. Chúng ta hãy đọc lén nhật ký của cô: “Học kỳ một năm nay mình đạt điểm trung bình các môn khá cao, quan trọng nhất là môn tiếng Anh, mình đã qua mặt được “thông dịch viên” của lớp là con Thằn Lằn, có điều đi áp dụng khả năng sinh ngữ với ông ta thật là vô ích, ông ta đã sửa xe đạp cho mình bao nhiêu lần không lấy tiền, chẳng nhớ nổi, hình như một hôm bứt rứt quá mình nói “How much?”, ổng liền cười trừ “No star wherẻ”. No-Star-Where là cái quái quỷ gì vậy, ổng giải thích “No là không. Star là ngôi sao. Where là ở đâu, ráp lại là “Không sao đâu”. Trời đất. Ổng lại nói “Tôi dốt tiếng Anh vô cùng, chỉ rành tiếng Em thôi”. Trời đất”.
Sự tôn kính… Thổ Phỉ còn xuất hiện ở một đoạn nhật ký khác: “Ngày sinh nhật của Tóc Tiên bất ngờ mình nhận được một món quà đặc biệt: bài thơ về Con Mèo. Bài thơ ngổ ngáo và thật xúc động, có phải ông làm không Thổ Phỉ? Ông gieo gió với em như thế này có sợ gặt bão của Tóc Tiên không?”
Đấng nam nhi thứ ba được tôn trọng là… anh cả Đăng-Tông. Qua nhật ký của Con Mèo, chúng ta mới biết được tên thật của ông trùm nhóm Tứ Quái: “Vậy là hết Tết, có nghĩa là sắp đến mùa hè, sắp chia tay nhau và sắp buồn ghê gớm. Hôm qua tự nhiên Xuân nói: “Mèo nộp đơn thi vô Kinh tế với tôi đi”. Mình sửa lưng hắn ngay: “Sao bạn không rủ ba ông thần Tứ Quái gì của bạn mà lại chọn phe liễu yếu đào tở”. Hắn cúi đầu: “Làm bạn với con trai có cảm giác khác, làm bạn với con gái có cảm giác khác, tôi buông… súng rồi, thằng Hạ thằng Thu thằng Đông cũng đồng ý sẽ giải tán nhóm cao bồi này vào cuối niên khóa, tụi nó cũng chẳng hơn gì tôi, bởi trong phim: các tướng cướp hoàn lương luôn luôn có ít nhất một cô bạn gái ủng hộ. Mèo chịu ủng hộ tôi không?”. Hắn nói nghe mũi lòng khiến chút nữa mình sụt sịt. Mà chưa hết, hắn còn bồi thêm một đòn quyết định: “Mèo nên nhớ, nếu có người… sửa xe đạp rất khá thì cũng có người… rải đinh rất giỏi. Tôi sẽ rải đinh suốt đời dưới gót hài Mèo, nếu… “. Mình hét lên: “Thôi, thôi… để người ta còn suy nghĩ đã”. Thật ra mình khỏi cần suy nghĩ, hắn biết mình hay sửa xe chỗ Thổ Phỉ hồi nào vậy, ai thèo lẻo, hay chính hắn theo dõi. Tội chưa, theo phát triển logic kẻ theo dõi người khác không nhằm mục đích sinh sự tức thị là… vô sự. Mà vô sự thì làm bạn được quá đi chứ”.
Riêng Con Thỏ, cô bé tắt ngọn đèn ngủ đầu giường và nhắm mắt ngay lập tức. Nhật ký của cô chỉ vỏn vẹn vài dòng: “Trường mồ côi Bình Chánh-Thảo Cầm Viên bụi đời thiếu… Thợ Săn, lớp 12-Trường mồ côi tình bạn thiếu… Thổ Phỉ, Cu Tí và bé Hạnh-hai con chim trốn tuyết của văn sĩ Paul Gallico, Con Thỏ-loài vật của văn sĩ Andecxen phóng rất… vô tư vào… giấc ngủ”.
Vũ trường. Phòng cực lạnh. Nhạc cực êm. Từng cặp thanh thiếu niên nam nữ dụi đầu vào nhau trong tiếng nhạc thong thả của bài Love Storỵ Cánh cửa phòng bật mở cho một người mới đến. Hắn cao lớn, trẻ trung, đôi mắt sáng rực. Thợ Săn chứ ai vào đó nữa?
Thợ Săn đặt tay lên mặt quầy. Hắn quan sát một vòng: mười dãy bàn đã chật người ngồi, phía giữa sàn nhảy là lô nhô sinh vật. Các sinh vật tán tỉnh nhau qua cử động của cơ hông, cơ chân, cơ tay, chán ngấy, vậy mà có một thời hắn đem trái tim nước đá của mình đặt lên sàn nhảy nóng hổi đặt cuộc. Nước đá tan ra và Phù Du biến mất.
Mười Giờ đang say sưa với điệu Slow không thể nhìn thấy hắn. Cô bé tin tưởng ở vòng tay của anh chàng sinh viên Đại Học Bách Khoa hơn. Thợ Săn rủa thầm: “Học dở ẹt, nhóm Ngũ Long Công Chúa chỉ được mình Thằn Lằn, bốn nhỏ kia tiên học… nhảy, hậu học văn làm sao khá được”. Nào, đã có Mười Giờ thì phải có Phù Du, nhỏ “thiêu thân” này ở đâu?
Thợ Săn khỏi cần tìm kiếm mất công, một bàn tay chụp vai hắn kéo lại:
– Thì ra mày dẫn xác đến.
Có ít ra là ba bốn giọng nhao nhao chung quanh hắn:
– Thằng đàn anh phản bội.
– Mày bỏ “băng” chạy theo thằng võ sư sửa xe phải không?
– Khử nó theo luật “băng” cho rồi!
Tiếng lao nhao chấm dứt. Thợ Săn quay phắt đầu, chân xuống tấn một cách bản năng. Bốn tên choai choai khuôn mặt búng ra sữa, mái tóc tỉa tót như bờm ngựa đối diện hắn. Thợ Săn điểm danh liền: hai thằng đệ tử chạy Dream láu cá bị đuổi học từ năm ngoái do đem vũ khí vào lớp, đe dọa thầy cô ở một trường “quý tộc” và hai thằng trong “băng Superman”. Chưa hết, phía sau lưng chúng là bốn “con nhỏ” xù lông nhím chưa chắc đã học xong cấp 2 đỏng đảnh với những chiếc váy đầm kim tuyến ngắn ngủn.
Hắn thấy máu chạy rần rật khắp cơ thể:
– Tụi mày muốn gì?
Thằng em chạy Dream nhát như thỏ đế lúc chạm trán Thổ Phỉ giờ đây mới có uy làm sao:
– Muốn “làm thịt” đại ca được không?
Thợ Săn nhếch mép lầm lì:
– Tao đã đoán trước chuyện này. Nào. “đồ nghề” tụi mày đâu?
Mấy thằng nhóc chưa kịp có bất cứ hành động gì thì Thợ Săn đã thúc khuỷu tay vào cạnh quầy lao đến. Hắn xoay đủ một vòng 180 độ, ba tên choai choai rụng xuống như trái mít chín cây: hai cú đá liên hoàn vớt ngang, một cạnh bàn tay đưa vào tận gáy thằng thứ ba ngọt xớt. Chân vừa chạm đất, ông chủ Thảo Cầm Viên phản xạ bằng cách lộn một vòng lại. Võ sinh đai đen ưu tú của môn phái Teakwondo không cho phép mình được sai lầm: y như rằng thằng thứ tư còn sót trong “băng Superman” đã quơ ngay trước mặt Thợ Săn một đường côn nhị khúc. Giá chót có một cục u trên trán. Thợ Săn thấy mắt mình tối sầm trong một giây, hắn gầm lên một tiếng trợ lực, cú đá lật lưng đối thủ được tung ra, cánh tay hắn như sút theo để khóa chặt chiếc côn nhị khúc. Cái giá phải trả cho “cục u” của Thợ Săn là một tiếng rên đau đớn. Đối thủ cuối cùng bị đo ván thảm hại.
Tất cả diễn biến của cuộc xung đột xảy ra chưa tới một phút. Trận chiến gọn ghẽ trong một phạm vi nhỏ cạnh quầy. Bàn ghế xung quanh nguyên vẹn. Nhạc discotheque thay thế các điệu nhảy cổ điển đã làm tròn nhiệm vụ của mình. Đa số các cặp nhảy vẫn say sưa trong tiếng trống cuồng nhiệt. Thiên hạ chỉ ngừng đôi chân khi bốn chiếc váy đầm kim tuyến la rú thất thanh chạy về phía cánh cửa ra vào, nơi có trạm bảo vệ. Lại đánh nhau ư? Mặc kệ đám choai choai mới lớn, chuyện xảy ra như cơm bữa ở đây, nhạc discotheque đâu? Đó là vị “cảnh sát” an thần nhất.
Thợ Săn nhổ một bãi nước bọt xuống đất, nơi bốn thằng công tử đang lồm cồm như một mớ giẻ rách. Hắn gỡ cánh tay mềm mại như con rắn đang quấn lấy cổ mình:
– Ủa, Phù du hả?
– Ơ, con thiêu thân của Star Hill đây, Thợ Săn cừ thật.
Hắn nhún vai tỏ vẻ không cần thiết sự khen thưởng vô ích vừa rồi:
– Nãy giờ bồ ở đâu?
Một nụ cười đẹp như hoa Đà Lạt nở trên môi Phù Du:
– Du quan sát Thợ Săn từ đầu đến cuối, Du đứng ở góc đó đó…
Thợ Săn cũng chẳng thèm liếc theo cánh tay Phù Du chỉ, hắn lại nhún vai:
– Về!
Phù Du hất đôi mắt kênh kiệu xuống bốn tên choai choai, cái nhìn của “nữ hoàng” sắc như dao cau làm chúng cúi gầm mặt, cô khoác tay Thợ Săn:
– Đừng hất tay Du ra, Du thích bồ. Du thích đàn ông bản lãnh và máu lạnh như vậy.
Hai nhân vật của Thảo Cầm Viên vừa đẩy cánh cửa thì một ông già bảo vệ đeo băng đỏ ở cánh tay chặn lại. Bốn mái tóc xù lông nhím nép bên ông ta khóc thút thít. Thợ Săn ấn chiếc côn nhị khúc vào tay ông bảo vệ:
– Chú cầm lấy làm tang chứng.
Phù du lục ngay trong túi xách một gói 555 còn nguyên nhét vào tay còn lại của ông ta, cô rít trong kẽ răng:
– Bố nhớ con bé này chứ, quà của bố đây!
Cô kéo Thợ Săn ra bãi giữ xe: hai chiếc Cup lộng lẫy còn nguyên vẹn. Ông già vẫn thập thò đi theo chưa hiểu gì hết.
– Này bố già, bố nhớ Công ty du lịch Hoàn Cầu không? Ba con làm “sếp” đấy.
À, giờ thì đã hiểu, ông ta quay lại bốn cô bé lẽo đẽo:
– Khóc lóc cái gì, con ông cháu cha với nhau cả mà. Ăn no rồi rửng mỡ cả đám rồi còn bày đặt đánh nhau. Tôi không có trách nhiệm…
Quán nước mía không xa hẻm cô Nương bao nhiêu. Chiếc xe đạp cọc cạch dựng bất chấp ở cột đèn. Trong quán chỉ có sáu nhân vật: bốn người lớn và hai người chưa lớn lắm. Bốn người lớn thì chắc có vấn đề của họ, riêng hai người chưa lớn lắm có vẻ bí mật hơn.
Tóc Tiên uống nước mía từng ngụm trong chiếc muỗng. Cô nói trước:
– Ông không biết em mới đi Bình Chánh về sao?
– Thật tình không biết.
– Chiếc xe đạp ông mượn của ai vậy?
– Của… của “Tóc Tiên” đó, à à quên… của em gái kết nghĩa trong xóm.
– Cô bé bán thuốc lá có cái răng khểnh chứ gì, em biết quá.
– Tóc Tiên nghĩ gì về cô ấy?
– Đẹp, hấp dẫn, nhân vật chính của phim “Sa mạc Sahara huyền bí”.
– Chỉ có vậy thôi sao?
– Không lẽ em phải hát bài “Cô láng giềng ơi”?

Hãy chia sẻ đến bạn bè nếu bạn thấy HAY.

tai game phong van truyen ky

Tải PVTK về miễn phí





Trang 3/6: Trước 1 2 3 4 5 Tiếp >>

BÌNH LUẬN

Có thể bạn quan tâm?

Bàn Có Năm Chỗ Ngồi

Năm nay tôi lên lớp tám. Như vậy là tôi sắp sửa trở thành người lớn rồi. Oai thiệt là oai! Tôi không nói dóc đâu. Chính thầy Dân, giáo viên chủ nhiệm của lớp tôi nói như thế....
1,507 xem

Áo Em Cài Hoa Trắng

Em phải để cho con nó học chớ. Bằng tuổi nó người ta đã vào lớp tư rồi. Trẻ con lên bốn tuổi, người ta đã cho ....
169 xem

Chuyện Xứ Lang Biang (Phần 4)

Uy lực của câu thần chú "Cực lạc tiêu diêu" mạnh đến nỗi ngay cả Tam Tiên cũng không thể đối phó. ...
2,535 xem

Thiên Thần Nhỏ Của Tôi

Thế là một lần nữa gia đình tôi lại dọn nhà. Đây là lần dọn nhà thứ ba trong vòng bốn năm qua. Thông thường, sự thay đổi chỗ ở ...
1,211 xem

Khách Sạn Hoa Hồng (Kính Vạn Hoa 43)

Lúc đó khoảng bốn rưỡi chiều. Dì Năm ngồi tiếp khách mà bụng không yên. Dì hết nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường lại thấp thỏm...
861 xem