Bí Mật Của Tóc Tiên

Hỗ trợ:    659 xem

‼️ XƯỞNG IN PHONG BAO LÌ XÌ TẾT - 2019 TUYỂN SỈ LẺ GIÁ GỐC‼️

Chương 2

Thằn Lằn đọc xong xuýt xoa ngay:
– Thật là cao kiến.
Thợ Săn chỉ cười khẩy, hắn sánh vai cùng cô bé bước vào lớp, tiếng chuông đã kết thúc giờ ra chơi, đã đến lúc phải đấu trí cùng các thầy, cô giáo. Việc đó không hề hấn lắm, làm người lớn khó hơn nhiều. Còn thế nào là một Thảo Cầm Viên à? Đối với con nít còn chơi bong bóng thì tất nhiên đó là Sở Thú. Đối với vị giám đốc Sở Thú thì đích thị đó là một khu vườn khổng lồ gồm đủ mọi thành phần cây lá và sinh vật trên trái đất, trong đó có chính ông ta và các nhân viên chứ sao. Còn đối với Thợ Săn ư? Đó là lớp mười hai kỳ quái của thành phố đầy tiếng ồn này.
– o O o –
Hôm nay Thảo Cầm Viên xôn xao vì một thông báo của thầy Khoa, chủ nhiệm lớp: “Sau Tết Nguyên Đán, quỹ xã hội của lớp ta còn một số tiền kha khá – do bữa tiệc tất niên được xài giới hạn. Số tiền trên sẽ được chuyển thành quà tặng cho một trường nuôi dạy thiếu niên ở Bình Chánh. Ngày Chủ Nhật tới, tôi sẽ hướng dẫn các em đến đó vào buổi sáng, em nào muốn đi thì ghi tên ở… Thợ Săn”.
A, té ra Thợ Săn đã đi vào lịch sử giáo án, ngay cả thầy Khoa còn tham gia cuộc chơi toàn biệt danh này thì… hoan hô, một tràng pháo tay tập thể vang lên làm thầy Khoa trẻ lại đúng hai mươi tuổi.
Lúc tan trường vừa dắt xe ra, Tóc Tiên bất ngờ nhận được một bịch xí muội từ tay Thằn Lằn.
– Cha chả, tiền đâu nhỏ mua?
Thằn Lằn cười đờ mi:
– Của Thợ Săn tặng đó.
Tóc Tiên giẫy nẫy:
– Tao không nhận đâu, bộ nhỏ không thuộc “định đề Euclide” à?
– Sao?
– Thì “từ một điểm ở ngoài một đường thẳng, ta chỉ có thể kẻ một đường thẳng song song với đường thẳng đó, và chỉ một mà thôi”.
– Hắn không thuộc diện “một điểm ở ngoài một đường thẳng” sao?
Tóc Tiên chớp mắt ba cái, lắc đầu ba lần, nhưng nói tới sáu chữ:
– “Điểm đó” dành cho cổ tích!
Hai chiếc xe đạp chạy song song ra đến ngã tư đèn xanh đèn đỏ, Thằn Lằn cố tìm cách phủ nhận cái định đề cũ mèm kia:
– Tụi mình hợp tác với nhau chủ nhật này nghe.
– Đương nhiên rồi nhỏ.
– Nhóm Tam Cô Nương và nhóm Ngũ Long Công Chúa bắt tay chứ?
– Tao đã nói là đương nhiên, tao với Mèo với Thỏ đều nghĩ như vậy.
– Phải có hòa bình vùng Vịnh tại Bình Chánh.
– Nhỏ không hiểu sao Thằn Lằn, chỉ có bọn con trai là thích chiến tranh thôi.
– Nhà ngươi ám chỉ kẻ “húi cua” nào thế?
Tự nhiên Tóc Tiên sững sờ, cô vừa buột miệng nói một điều bí mật chỉ mình cô biết. Hình ảnh hai tên công tử bột chạy trên chiếc Dream II mặt đỏ gay vì rượu và hình ảnh Thổ Phỉ ngồi kiểu nước lụt kiên nhẫn chờ vá từng cái xe bị thương cho người đi đường. Cô sẽ chọn thái độ nào trong cuộc sống? Tiếng của Thằn Lằn tiếp tục vang lên:
– Không lẽ ngươi ám chỉ Thợ Săn sao?
– Cũng có thể.
-…
Tóc Tiên bừng tỉnh, cô nói như chỉ mình cô nghe:
– Hắn nên học cách khiêm tốn, chỉ có khiêm tốn mới làm con trai có nam tính hơn.
Cô giơ tay chào Thằn Lằn và rẽ sang đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa khiến vị sứ giả của nhóm Ngũ Long Công Chúa ngơ ngác. Cô bé giơ cao bịch xí muội:
– Còn cái này?
– Hãy trả lại cho Thợ Săn, nói rằng có khi tao cần bài thơ hơn.
– Trời đất!
– o O o –
Tứ quái Đăng-Tông chờ Thợ Săn ở quán cà phê nhạc nằm khuất trong một con hẻm rộng. Bốn đứa buông một câu vỏn vẹn:
– Uống đi, hồi nãy hai thằng em út của mày ghé vào đây tìm mà không gặp.
– Đám nào?
– Hai thằng chạy Dream có lần đi với mày lên Star Hill đó.
– Ơ, nhớ rồi… Có gì đặc biệt không?
– Nó quăng lại một lá thư cứu viện.
– Đâu?
Gã anh cả trong nhóm đưa lá thư cho Thợ Săn. Gã và ba người bạn học đều mê bốn tay anh chị Đăng-Tông miền Viễn Tây này như điếu đổ từ lúc vô thư viện đọc truyện tranh Lucky Luckẹ Biết đến bao giờ đụng độ hiệp sĩ Lucky Lucke thật ở trong cuộc đời, riêng thằng bạn Thợ Săn lẫm liệt của gã ư? Cái thằng chỉ được nước máu lạnh với bạn bè chứ luôn bủn rủn chân tay trước đám con gái, nó làm sao có tác phong của Lucky Lucke được.
– Chuyện này chỉ riêng tao giải quyết.
– Không cần Tứ Quái à?
– Cần cái con khỉ mốc, lo ôn bài chuẩn bị thi tốt nghiệp đi các chú, tao là chuyên viên về trật tự mà.
Thợ Săn ngả đầu về ghế đốt một điếu thuốc rồi cố nhả ra những ngụm khói vòng tròn, lại thất bại. Đây là điếu thuốc thứ ba trong ngày dù rằng hắn chưa sờ đến chiếc “cơ” trên bàn bi dạ Một điếu thuốc hút ngược thời khắc biểu. Một trường hợp ngoại lệ. Hắn lẩm bẩm:
– Tại bãi ký túc xá sinh viên, nghề sửa xe… Thổ Phỉ… Này Thổ Phỉ, bạn là ông trời con nào vậy?
Vừa học xong lớp 9, Vũ phải khai man tuổi để đăng ký đi Thanh niên xung phong. Không còn con đường nào khác hơn. Má của Vũ mới qua đời. Cuộc chôn cất má do hàng xóm thu xếp. Vũ có hai tay mà như cụt, nó thừa sức gia nhập vào đạo quân vỉa hè bán vé số, nhặt bao ny lông, hoặc nếu cần thiết thì sử dụng nắm đấm mưu sinh như bất cứ đứa bé mồ côi có sức khỏe nào trên trần gian hay gây sự này. Nhưng Vũ là một “đại ca” đặc biệt trong xóm Chuồng Ngựa. Nó yếu đuối…
Có lần, qua nhà ông Sáu láng giềng xem ké tivi đen trắng, thấy cảnh những nông dân bị bức hiếp trong vở “Máu thắm đồng Nọc Nạn”, Vũ nước mắt đầm đìa. Nó cắn răng không để cảm xúc bật thành tiếng nức nở, cho đến khi nước mắt chảy xuống tay con Hoa ngồi bên cạnh. Con bé cũng không hơn gì Vũ, hai mắt đỏ hoẹ Nó lôi thằng bạn lớn tuổi ra ngoài gốc mận.
– Sao mày khóc?
– Tao tức quá.
– Nhưng mày là con trai mà.
– Con trai là cái quái gì, có là “đàn ông” tao cũng khóc.
Con Hoa nổi tiếng là “mít ướt” cũng phải đầu hàng trước sự xác định kỳ cục ấy. Đâu đã hết, thằng Vũ còn trội hơn bạn bè ở tính.. lãng mạn. Có lần, đang chơi “năm, mười” ban đêm với đám con trai, thằng Vũ bị úp mặt vào tường. Nó có bổn phận phải tìm ra những nạn nhân thay thế trong cuộc chơi trốn tìm này. Vài đứa nhóc đã “tùng” trước Vũ bằng cách đập tay vào tường, chỗ mà nó úp mặt. Tuy nhiên chưa đến nỗi tuyệt vọng, Vũ có khả năng “gỡ” nếu nó chụp dính đứa còn lại sau cùng. Tất cả mọi ngóc ngách đều được nó lục soát, chỉ chừa nhà con Hoa, – chuyên gia đánh đũa nhảy dây của xóm Chuồng Ngựa. Trăng lên đẹp như chuyện cổ tích của ông Sáu, thằng Vũ phập phồng vén bức rèm chiếc giường con Hoa, đừng hòng chui xuống gầm giường con bé mà trốn, tao bất chấp… phụ nữ.
Nhưng Vũ không còn thời gian để đưa cái nhìn xuống gầm giường, kìa con bé Hoa vừa gội đầu xong, nó đang thẹn thùng soi gương chải tóc, mày mới 13 tuổi mà Hoa, sao cười múm mím coi dễ ghét quá vậy. Vũ tự nhiên thấy mặt mình đỏ au, nó lùi lại vừa lúc một bóng đen chui từ xó nhà ra nhanh như sóc. Tiếng con Hoa cười nắc nẻ:
– Mày bị lừa rồi Vũ ơi, thằng Phi “tùng” vô tường trước nhé.
Thằng Vũ đứng như trời trồng, nó vụng về cười theo:
– Tại mày hết.
Con Hoa chu mỏ lên:
– Sao mày không khóc đi, giống hôm coi “Máu thắm đồng Nọc Nạn” đó…
– Mày giỡn mặt tao hả?
Vũ phản xạ nhanh như máy, nó phóng một cú kí đầu đau điếng lên mái tóc đầy hương bồ kết của con bé, máu giang hồ đã nổi lên. Mặc con bé la toáng, thằng Vũ ung dung bước ra… nhìn trăng mơ màng. Những thằng bé chiến thắng lao nhao:
– “Năm, mười” nữa đi mày.
Thằng Vũ vung cùi chỏ:
– Năm… con khỉ mốc, xê ra cho tao nhìn trăng đã.
Mấy đứa nhóc hoảng sợ lùi lại, Vũ có cảm tưởng mấy ngón tay mình mềm mại hẵn đi, cái đầu của con Hoa nó thơm thơm mùi gì vậy, mày “điệu” lắm nghe Hoa, nhưng đừng đùa với tao, tao sẽ còn kí đầu mày nữa, nước mắt là trái tim đau khổ của tao đó mày biết không?
Sau trận đòn do con Hoa “điệu” mét má Vũ hôm đó, vài tháng sau, Vũ không còn cơ hội nào được thấy ngọn roi mây dịu dàng của má. Nó vĩnh viễn mất người thân yêu nhất trên đời. Đám bạn bè xúm xít:
– Mày đi bán bánh cam với tao.
– Mày dám chơi xe kẹo kéo dạo không?
– Đi bán bong bóng ở các trường mẫu giáo là hợp lý nhất.
Vũ hét muốn bể xóm:
– Dẹp!
Ông Sáu xoa đầu Vũ an ủi:
– Mày bỏ học thiệt sao?
Vũ để yên cho nước mắt trào ra, ngón chân cái nó dí trên viên sỏi nhỏ mạnh đến nỗi viên sỏi thụt biến vào trong đất.
– Bỏ, con bỏ ông Sáu ơi.
Ông Sáu ngậm ngùi:
– Hay mày qua phụ học nghề điện lạnh của tao, tao nuôi ăn học.
Vũ hất bàn tay ông Sáu, nó mím môi:
– Không, con đã quyết định.
– Cái gì?
– Ra phường.
Một cuộc hội nghị bất thường thiếu niên xóm Chuồng Ngựa được tồ chức khi thằng Vũ từ Ủy ban phường về. Bầy choai choai bu quanh một nồi chè và một nồi xí quách bốc hơi nghi ngút. Trong khi đám con gái múc chè ra từng chén thì thằng Vũ bật nắp chai rượu Nàng Hương. Nó tuyên bố:
– Mai tao lên Daknong, hôm nay tụi mình bắt chước người lớn một bữa.
Đám con gái mặt mày xanh lè:
– Một bữa nhậu duy nhất xóm mình thôi nghe Vũ.
Thằng bé mười lăm tuổi ngó về những mái tóc dài có, bím có, thắt nơ có, đang lắc lư quanh nồi chè mà ngơ ngẩn. Trời ơi, không lẽ nó lại… lãng mạn. Này Vũ, sao không thấy con Hoa ra tiễn mày kìa?
– o O o –
Hai năm Daknong biến Vũ từ một thiếu niên trở thành “người lớn” hẳn hoi mà không cần phải dùng đến chai rượu đế Nàng Hương. Nó biết múa sạp, nhảy lăm thôn và chơi guitar nữa. Vũ rất có uy trong đơn vị với bài hát “Giàn thiên lý đã xa” vào những đêm sinh hoạt. Tội nghiệp thằng bé nhớ quê nhà, giàn thiên lý đã xa quá là xa… Xóm Chuồng Ngựa làm gì, có giàn thiên lý, nó mù mịt như số tuổi khai man của Vũ, nó lăn vào trong bàn tay cứng như sắt của Vũ mùi hương bồ kết hoang đường. Vũ ở lì suốt hai năm tại đây. Yếu đuối, lãng mạn trốn mất. Mọi người gọi Vũ bằng biệt danh đầy tính chất chiến đấu… ngoài vòng pháp luật: Thổ Phỉ.
Còn nguyên nhân tại sao ư? Có gì khó hiểu đâu? Đối với một đứa con trai hồn nhiên, không ích kỷ, dám hy sinh vì người khác, bạn sẽ gọi bằng gì? Hiệp sĩ à? Vậy thì đối với một hiệp sĩ biết chơi bài “Giàn thiên lý đã xa”, biết bó gối suốt hai tiếng đồng hồ bên bờ suối ngắm trăng rừng để làm thơ đăng báo tường, bạn sẽ gọi bằng gì? Thi sĩ à? Vậy thì đối với một hiệp sĩ kiêm thi sĩ lao động xong là hay ùm xuống suối, cố tình huýt sáo ban đêm để chọc rắn một cách rùng rợn, dám thay mặt đồng bào Thượng đưa giáo vào ức trâu trong lễ đâm trâu, uống rượu cần xong thích leo lên chạng cây cao ngủ… bạn sẽ gọi bằng gì: Phỉ chứ còn gì nữa.
Vũ mang theo biệt danh mới của mình về xóm Chuồng Ngựa để làm đơn đi học lại. Lúc đồng đội lục tục xin chuyển ngành là lúc Thổ Phỉ đâm đầu vào trò chơi kiên nhẫn nhất trong cuộc đời của anh: mười bảy tuổi gia nhập lớp 10 trường bổ túc văn hóa ban đêm đang mở ở nội thành.
Anh gõ cửa nhà con Hoa “điệu” mượn chiếc xe đạp đi dạo nhiều vòng quanh Sài Gòn rồi tỉnh bơ ôm đàn dựa bờ tường nhà cô bé hát ầm ĩ bản “Trở về mái nhà xưa”.
Cô bé chịu không nổi ló cái đầu ra:
– Vũ tìm được chỗ làm chưa?
Thổ Phỉ nhún vai:
– Tao chọn bãi trống lề đường ký túc xá sinh viên, tao đã điều đình với ông cảnh sát ngã tư rồi.
Cô bé nhăn như khỉ, cô giơ tay làm nắm đấm:
– Vũ xưng “tui” với tui đi, lớn đầu mày tao kỳ chết.
– Ơ há.
Hai con mắt linh miêu long lanh trong mắt nhỏ Hoa làm Thổ Phỉ nhớ lại “Những ngày xưa thân ái, ai cốc đầu của ai”.
– Đồng ý, nhưng… mày phải gọi “tui” bằng “Phỉ” nghe.
– Nữa, “mày” nữa!
– Xin lỗi… Hoa.
Chữ “Hoa” trào ra sao mà nghèn nghẹn trong cổ Vũ.
Rồi Thổ Phỉ ngồi đó sửa xe cho đến bây giờ. Trường bổ túc văn hóa của anh có sáu lớp: hai lớp 11, hai lớp 12. Cũng may đồng môn Thổ Phỉ toàn là các sư huynh, sư tỉ, sư bá, sư thúc. Những người lớn tuổi trên lại tôn Phỉ làm… sư phụ. Anh là “giao liên” số một của lớp 12 trong việc chuyển “mật thư” của các sư huynh, sư tỉ với nhau, chưa kể làm thơ giùm các sư bá, sư thúc để gây điểm phong trào cho lớp.
Anh kể chuyện đó với Hoa điệu:
– Lớp của “mít ướt” có vậy không?
– Em nghỉ học nửa tháng nay rồi.
Tiếng nhỏ Hoa buồn thiu khiến Thổ Phỉ sững sờ:
– Sao?
– Ba em ho lao, ổng nằm bệnh viện Phạm Ngọc Thạch đêm qua.
– Trời ơi!
Trong chớp mắt, hình ảnh người đàn ông gầy gò sửa giầy dép ngoài chợ Nhỏ hiện ra như cuốn phim “Charlot – gà trống nuôi con”. Thổ Phỉ lục tung hết các túi áo túi quần. Vỏn vẹn hai chục ngàn đồng. Anh bóp vai Hoa thật mạnh khiến cô bé run bắn lên vì sợ hãi.
– Mày… Hoa, nghe tao… tôi nói không?
– Dạ.
– Lấy tiền này mua thuốc thang cho ổng.
– Dạ.
– Nhớ đưa bà điều dưỡng trực tiếp để bà ấy lo…
– Dạ.
– Còn Hoa…
-…
– Tao quyết định: ngay ngày mốt, mày sẽ ra bán thuốc lá ngay chỗ tao sửa xe. Hiểu chưa, bán thuốc lá có thể sống được, ở đó gần mấy cái quán cà phê cóc, tao sẽ lo cái thùng thuốc lá và cái ghế xếp cho mày. Phải bán, Hoa nghe chưa?
Mắt của Thổ Phỉ nhòe đi, anh khóc âm thầm không biết lúc nào:
– Bằng mọi giá phải lo cho ông già. Trời ơi, cuối cùng tao được đi học thì đến phiên mày…
Thổ Phỉ vung tay đấm thẳng cánh vào bờ tường nhà Hoa một cú “Mike Tyson”, làm như chính bức tường gây ra chuyện bất công này. Anh không cần quan tâm đến ngôn ngữ giang hồ ngoài phạm vi giao ước. Hoa sẽ thông cảm tại sao anh phải “mày tao”. Vấn đề trước mắt là: một thùng thuốc lá để bán. Thuốc lá sẽ đẻ ra thuốc trị ho lao. Nhưng… mượn ai trong xóm nghèo này? Không còn ai khác, ngoài ông Sáu! Có điều phải mang ơn một người nào đó thì khó chịu biết bao nhiêu.
– o O o –
Thợ Săn đút hai tay vào chiếc áo gió. Hắn dựng chiếc Cub ngay cạnh thùng sửa xe của Thổ Phỉ. Phía trước chỗ hắn đứng là bộ đồ nghề vá ép và một cái chai trống trơn ký hiệu của xăng lề đường. Ngoài ra còn sự kiện nào khác nữa không? Có chứ, một “con nhỏ” kháu khỉnh bán thuốc lá. Không hiểu sao hắn thèm thả khói trên môi một cách lạ lùng.
– Cô bé, cho một điếu “ba số”.
Hoa bỏ tờ báo Mực Tím đang coi dở dang để ngước lên. Chỉ có vậy mà Thợ Săn choáng váng.
– Thuốc đây cậu bé.
Hắn choáng váng lần thứ hai, hai lần hoàn toàn đối lập nhau. Cơn choáng váng đầu tiên là ở con mắt linh miêu bí ẩn kia kìa, còn lần này quả thật thảm hại.
– Xin lỗi cô, hai bên đều bỏ một từ “bé” được không?
Hoa cười ròn tan như trẻ con, cô gật gật đầu. Chúa ơi, nếu tiếng cười trong veo trở thành những miếng bánh nhỉ. Thợ Săn chưa kịp thả hồn tưởng tượng thì đã bị một vố giật mình.
– Ủa, tờ Mực Tím của cô đâu rồi?
Thượng đế gần như chiều lòng Thợ Săn, tờ báo đột ngột từ trên tủ kiếng rớt xuống. Nhưng… sao lại rớt từ trong tờ báo ra một miếng giấy. Bằng phản xạ của một kẻ rình mồi, bàn tay Thợ Săn đặt lên miếng giấy trước Hoa một giây.
– Trả lại tôi.
– Không.
– Tôi la lớn bây giờ.
– Đợi tôi kiểm duyệt đã.
Cô bé bỏ tủ thuốc đứng ra chống nạnh, mái tóc thắt bím kiểu ngày xưa làm Hoa có vẻ một cư dân hoang dã của xóm Chuồng Ngựa, vừa có vẻ một công chúa lọ lem bất đắc dĩ. Thợ Săn biến thành một chàng Từ Hải bàng hoàng:
– Tôi… tôi muốn làm quen cô mà, tôi… tôi không có ý xấu.
– Nhưng… vô duyên.
– Tôi… tôi thề…
Hoa buông hai bàn tay đang đặt ngang hông xuống, cô cảm thấy anh chàng đang luống cuống đến tội nghiệp.
– Đọc đi rồi đưa đây.
Thợ Săn như cất được tảng đá ngàn cân trong ngực, hắn lướt qua miếng giấy… Lạy Chúa giá mà đừng đọc thì hơn. Té ra là một bài thơ mùi như vọng cổ sáu câu.
Anh sẽ nói với em là “tao rất thương mày”
Lập lại câu nói hồi còn chơi “bông vụ”.
Có con bé đánh đũa đàng sau bĩu môi chê đủ thứ
Khiến thằng nhỏ tức cành hông giơ cùi chỏ định “xùi”.
Nhưng cùi chỏ vừa huých ngang đành lép vế buông xuôi
Vì mắt con bé hệt mắt mèo tam thể.
Mắt kiểu đó đụng sơ là đổ lê.
Thứ mít ướt, mít khô còn bày đặt làm tàng.
“Dân chơi” cóc ngán ai về mét me.
Chỉ sợ yếu lòng vì con mắt đen mun.
“Quê” trò bông vụ thì chơi búng thun.
Thun ngâm dầu hôi ngon lành như cọng bún.
Gặp ngày xui thằng nhỏ thua hết vốn.
“Con mắt mèo” kia thiệt đúng “hãm tài”.
Hercule về thành cũng phải bó tay.
Huống hồ thằng nhỏ chỉ tung hoành trong xóm.
Ê sao con bé không đánh đũa, nhảy dây.
Mà gỡ ráo dây thun cho mượn.
Anh lại cho phép em bĩu môi như ngày xưa và tưởng tượng
Thằng nhỏ sẽ nói gì lúc con bé đến làm quen?
À, con bé đã chống cằm làm khán giả ngồi xem.
Con mắt không “hãm tài” con mắt mèo linh thiệt.
Thằng nhỏ chơi rất đàn anh và búng thun hay hết biết.
Hay như lắc bầu cua cá cọp, trốn học bài.
Một đống dây thun đeo vào tay con bé.
Thằng nhỏ đã nói gì mà mắt con mèo đổ lệ.
Có phải “tao rất thương mày” đừng khóc chớ, em Hai?
Và khi người lớn nói “anh thương em”
Anh sẽ nói “tao thương mày”
Như đã nói thời thơ ngây mười tuổi!
Không cần cô gái nhắc, Thợ Săn trả lại bài thơ trong tình trạng thẫn thờ. Hắn rên rỉ:
– Gã nào, gã nào cả gan thân mật với cô quá vậy?
– Sư huynh tôi đó.
– Sư huynh gì mà như bồ bịch.
– Đừng nói bậy nghe.
Mắt Hoa long lên giận dữ:
– Thổ Phỉ là anh kết nghĩa của tôi, anh ăn nói liệu hồn.
Thợ Săn giật mình lần thứ ba, cơn choáng váng làm hắn nói như mê sảng:
– Gã Thổ Phỉ biết làm thơ nữa à, gã đi đâu?
Hoa ngồi xuống chiếc ghế xếp, cô nói đủng đỉnh:
– Anh quen Thổ Phỉ hồi nào, xạo quá, sư huynh tôi đi học đêm hơn nửa tiếng rồi.
– Mặc kệ sư huynh cô, tôi đang căm thù gã, tại sao gã được độc quyền làm thơ cho các cô gái, còn lâu, tôi sẽ… trị gã.
Hai con mắt linh miêu lại long lanh cùng cái bím tóc lúc lắc. Hoa thấy anh chàng nhà giàu khó hiểu này sắp sửa bị “man” đến nơi:
– Nào, anh tên gì?
– Tôi hả? Thợ Săn, “sếp” lớp 12 trường Nhà nước ban ngày đàng hoàng. Còn cô?
– Tóc Tiên!
– Cái gì?
– Tóc Tiên, nghe chưa?
Đây là cơn choáng váng lần thứ tư của Thợ Săn buổi tối thê thảm hôm naỵ Hắn sắp tắt thở. Tóc tiên ư? Trời ơi là trời, trên đời này sao lại có thể có tới hai ả Tóc Tiên ác ôn vậy kìa?
– Sao nghe tên Tóc Tiên, anh lại sợ?
Tiếng ngọt ngào của cô bé bán thuốc lá mới quen biết làm trái tim đắng nghét của Thợ Săn được tẩm hương vị mật ong. Lỗ tai hắn đang ù đi bỗng thính trở lại hơn bao giờ hết. Ừ, “Tóc Tiên lề đường” nói đúng, tại sao phải lại sợ kìa?
– Tôi không sợ.
Thợ Săn hét lên.
– Vậy thì anh hút thuốc để bình tĩnh lại đi.
Thợ Săn tuân lệnh như một cái máy được ấn nút. Hắn rút chiếc quẹt gaz ra khỏi túi, ai đã nói một câu để đời: “Không có lửa làm sao làm… cách mạng”, hắn phải thực hiện ngay điều đó. Này cô bé “Tóc Tiên lề đường” ơi, cô tiếp tục phát biểu nữa đi, cô nói gì tôi cũng nghe, cô ngỗ nghịch và hấp dẫn lắm, cô không lấy viết chích vào lưng áo tôi như Con Muỗi, không chắt lưỡi than trời với tôi như con Thằn Lằn, không cay cú trả thù tôi bằng cách bôi kẹo cao su vào ghế ngồi như nhỏ Ớt Hiểm, không thành công chúa vào lúc mười giờ sáng như nhỏ Mười Giờ để rồi mười giờ một phút lại trở thành “ác phụ”. Cô càng không có con mắt “lẳng” của con Phù Du trong những đêm nâng cốc Bésamé Muchọ Cô thôi miên gã Thợ Săn oai hùng này bằng cái nhìn rờn rợn của một con mèo Carmen du mục. Cô làm cho tôi nể. Nhưng, cô đích thực là ai?
Thợ Săn đập tay xuống tủ thuốc lá một cái rất… nhẹ nhàng:
– Cô là ai hỡi Tóc Tiên?
Hoa vẫn tỉnh bơ:
– Chà, khá giống Thổ Phỉ đó, chỉ tiếc đập tay còn khá nhẹ.
Thợ Săn tự nguyền rủa bàn tay mình, hắn thề trong bụng là không bao giờ đập tay lên bất cứ đồ vật gì sau này để khỏi giống cái thằng…
– Đừng so sánh tôi với “tên đáng ghét đó”.
Hoa hất mặt lên:
– Nhưng, kẻ mà anh ghét đặt tên cho Hoa là… Tóc Tiên.
Đúng là giương một cái ná bắn trúng tới hai con mồi. Này nhé, “em” tên là Hoa chứ chẳng phải Tóc Tiên, Tóc Quỷ gì cả, còn ả Tóc Tiên thật sự thì ở đâu? Trời ạ, không lẽ nhóm Tam Cô Nương lại liên hệ đến kẻ thù không đội trời chung của ta sao. Thợ Săn hỏi dồn dập:
– Sư huynh của cô có sửa xe cho nữ sinh trường (… ) không?
– Có chứ.
– Có lần nào cô thấy gã sửa xe cho ba cô gái có bản mặt “kên kên” không?
– Nhiều lần, thưa anh.
– Cho hỏi thêm một câu nữa, Hoa có biết Con Thỏ và Con Mèo không?
– Mới biết một mình… Thợ Săn thôi, á à…
Mặc kệ Hoa cười không thèm bụm miệng, mặc kệ “con nhỏ” cố tình nhe cái răng khểnh hồi môn ra khiêu khích không ngừng. Thợ Săn thở cái phào. Làm sao mà không thở cái phào được, các bạn thử ở trong tình trạng của Thợ Săn coi, cái cảm giác vỡ lòng của tuổi mới lớn nó kỳ cục như vậy đó, nó xuất hiện bằng một câu “Mới biết một mình Thợ Săn thôi”, rồi còn thêm “á à” cà rỡn kèm theo nữa, tuy nhiên sau đó là dư vị, là chua là ngọt, là xoài tượng thái mỏng chấm nước mắm đường cũng không sánh nổi. Bằng chứng là khuôn mặt đang thông minh của Thợ Săn chợt đần độn đi. Lúc này cỡ mười thằng… Thổ Phỉ hắn cũng chấp hết.
Đúng lúc đó, Thổ Phỉ trở về. Anh dựng chiếc xe đạp cũ mèm cạnh chiếc cúp bóng láng.
Thổ Phỉ ngạc nhiên nhìn Hoa:
– Khách hư xe hả “Tóc Tiên”?
Hoa lúc lắc cái bím tóc:
– Ổng không có hư xe.
– Vậy thì anh biết rồi…
Hoa đỏ mặt:
– Không phải vậy đâu…
Thợ Săn khoan phát biểu vội, hắn cần phải quan sát con mồi trước mắt: nào, gã sửa xe này phải cao cỡ thước bảy mấy là ít, vai rộng, ngực nở, chân dài, khá đấy, nhưng điều quan trọng hơn hết là cườm tay, hãy quan sát kỹ hơn, không có những khối u võ thuật, té ra nhà ngươi chỉ là một tên nhà quê võ biền, có điều cặp mắt sáng và lạnh, đáng ngại, tuy nhiên vẫn không sao.
Thợ Săn hất hàm:
– Nếu tôi thích Hoa thì sao?
– Ái chà, biết cả tên khai sinh của “Tóc Tiên” nữa.
– Tóc Tiên con khỉ mốc, cô ta là… Tóc Quăn!
Hoa hoảng hồn ôm… tóc trước ý nghĩ kỳ quái của Thợ Săn, nhưng kìa, hắn nói rất thành khẩn:
– Kể từ hôm nay, Hoa sẽ mang tên Tóc Quăn thay cho tên bạn học tôi là Tóc Tiên.
Trời đất, một lần nữa Hoa “điệu” lại phản xạ bằng cách đưa bàn tay giữ chặt cái bím tóc, cô có cảm tưởng rằng mình sắp bị Thợ Săn đưa vào tiệm uốn tóc đến nơi. Riêng Thổ Phỉ, anh cười ngất:
– Bạn hay coi “Trong nhà ngoài phố” lắm phải không?
Thợ Săn trợn mắt:
– Coi cái gì?
– Coi kịch, bạn diễn y như kịch. Thôi, giờ hỏi thật, bạn tìm tôi làm gì?
Thợ Săn sực nhớ lại mục đích của mình:
– Thanh toán một món nợ.
Thổ Phỉ ngưng bặt tiếng cười, anh đoán đây không phải là một câu nói chơi.
– Vậy sao?
– Hãy đọc lá thư này.
Thổ Phỉ nhận lá thư ngoằn ngoèo vài chữ do Thợ Săn đưa sau một cái bắt tay… xã giao. Anh thấy như đang bóp vào một cái bao cát, nhưng là một cái bao cát nóng hổi. Giá chót tên công tử thượng lưu này cũng đai đen về ngạnh công, sôi nổi, nhiệt huyết và tràn đầy… ý muốn phục thù. Còn Thợ Săn? Hắn thấy bàn tay mình chạm vào một thỏi sắt nguội, lạnh lẽo, không có cơ thịt hoạt động, trời ạ, gã luyện tập từ môn phái nào kìa, bàn tay giá băng nước đá, không hề chuẩn bị để đối phó. Nghệ thuật của nhu thắng cương là vậy.
Trong khi Thợ Săn chưa hết sững sờ vì cái bắt tay “nghiệp vụ” thì Thổ Phỉ đã đọc xong lá thự Anh bình thản ngồi xuống chiếc ghế xếp đầy dầu mỡ.
– Hồi nãy bạn có nói về một cô gái học chung lớp tên là Tóc Tiên, đúng không?
– Đúng, nhưng nên gọi tôi là Thợ Săn. Tôi không ưa kẻ nào vừa mới giao tiếp đã coi nhau là bạn.
– Được, vậy thì thưa Thợ Săn, hai thằng nhóc chạy Dream là gì của ông?
– Đàn em đúng nghĩa.
– Chính hai thằng nhãi ranh này giật cành mai trên giỏ xe đạp Tóc Tiên buổi trưa 30 tết.
Cái gì? Thợ Săn giật nảy người trước cú “nốc ao” quá bất ngờ. Hắn sợ nhất trên đời chỉ có một người: Tóc Tiên. Hắn tôn trọng tiếng cười lẫn giọt lệ của người bạn học khác giới đó. Bởi bất cứ điều gì mà Tóc Tiên xúc động đều có ý nghĩa riêng, hắn biết rõ ràng cái uy lực của cô trong năm học cuối cùng này. Cô luôn luôn từ khước những cuộc chơi trên trái đất mà vẫn giữ được sự hồn nhiên thơ dại của một sinh vật cần thiết tại hành tinh. Không một chút bịnh hoạn, cô “tịnh” như ma soeur và động như một người phàm. Cô là một khái niệm không can thiệp được. Vậy mà trưa 30 tết, hai thằng “đệ tử” hắn dám xúc phạm cộ Thợ Săn xấu hổ quá, hắn bứt từ đâu ra một sợi tóc.
– Ông nói thật hay… đặt chuyện?
Câu nói ngớ ngẩn làm tràn giọt nước ra khỏi miệng ly, Thổ Phỉ đứng phắt dậy:
– Tao mà đi bịa với mày à, tao cho phép mày hỏi Tóc Tiên trước khi gặp lại tao.
– Không hề có chuyện gì xảy ra. Hoa đã đứng giữa hai người “đàn ông”. Mặt mũi cô bé nhăn như khỉ:
– Thôi mà, cho em xin anh Thổ Phỉ. Còn Thợ Săn, anh nên nhớ rằng không bao giờ Thổ Phỉ nói sau lưng bất cứ ai, và lại đi nói xấu…
Cô ngừng một chút và nói dõng dạc như ra lệnh:
– Nếu hai anh không uống cà phê chung tối nay thì… em sẽ nghỉ bán thuốc lá.
– o O o –
Các bạn có tin rằng “phụ nữ” vốn giá trị cực kỳ không, thậm chí còn thiêng liêng nữa. Hai cú đấm chưa kịp chạm vào nhau đã vỡ tan như bọt xà phòng. Chẳng phải vậy sao, vừa rồi Hoa không những dàn xếp tiếng gầm gừ giữa hai con hổ mà còn hướng dẫn hai con hổ thành hai con người uống cà phê rung đùi thoải mái.
Quán nằm trên sân thượng một căn nhà mặt tiền gần Hồ Con Rùa, có nước dừa, bia, nhạc và nhất là ba bàn bida lò sưởi ngon lành, chỗ mà Thợ Săn vẫn đôi khi đến. Hắn đã phải xin lỗi Thổ Phỉ để mời anh rời khỏi bãi sửa xe Ký Túc Xá, trên đường đi hắn thấy những ngọn đèn xanh đỏ giao thông giống hệt con mắt cô bé Hoa “điệu”. Cô bé là kẻ thứ hai đe dọa được tâm hồn của hắn, cũng may cô tên là… Tóc Quăn.
Thổ Phỉ đốt một điếu thuốc, anh nhả khói làm thành những vòng tròn to nhỏ đồng tâm làm Thợ Săn ngẩn ngơ:
– Mày tên gì?
– Phong.
– Tao tên Vũ, đời gọi tao là Thổ Phỉ.
– Còn trường học biến tôi thành Thợ Săn.
– Nói chuyện mày tao đi Thợ Săn, tao mới hai mươi tuổi.
– Còn tôi… tao… sắp mười tám tuổi.
– Mày thuộc loại con nhà giàu ăn chơi hơn ham học.
– Đừng khích tao, tao đang muốn được tự lập như mày.
Thổ Phỉ bật cười ha hả. Thợ Săn nghe có nỗi buồn lẩn trốn đằng sau tiếng cười. Hắn hỏi dè dặt:
– Tay mày cứng như sắt?
– Do tao cầm kim loại thường xuyên: cuốc, xẻng, mỏ lết, kềm búa…
– Mày muốn giấu tao. Thật ra mày có “nghề”.
– “Nghề” hả? Ơ, hồi ở cao nguyên, tao có học sơ sơ mấy miếng võ của ông thầy người Thượng… nhưng nó có ích lợi gì đâu?
– Sao lại không, nhờ nó mà mày cứu được một cành mai của…
– Bậy. Hơn nhau ở cái đầu đây nè: chỗ làm ra trí tuệ và nghị lực. Chính nghị lực khiến tao sống được đến bây giờ.
Thợ Săn im lặng. Hắn liếc về phía bàn bida để trống. Có thể dùng sự tài hoa để thắng nghị lực không? Hắn phải thử.
– Mày chơi bida được chứ?
– Được.
– Mày phải nhớ “cơ” tao không xoàng?
– Chẳng hề gì.
Hãy chia sẻ đến bạn bè nếu bạn thấy HAY.

tai game phong van truyen ky

Tải PVTK về miễn phí





Trang 2/6: Trước 1 2 3 4 Tiếp >>

BÌNH LUẬN

Có thể bạn quan tâm?

Bong Bóng Lên Trời

Vì hoàn cảnh, Thường phải giúp mẹ bằng nghề bán kẹo kéo ngoài giờ học và làm quen với cuộc sống trên đường phố....
2,310 xem

Kim Dung tiểu thuyết gia: Bị đuổi học vì viết truyện trào phúng Cuộc du hành của Alice

Với nhiều thế hệ độc giả, nhắc đến Kim Dung là nhắc đến một trong những tiểu thuyết gia xuất sắc và có ảnh thưởng bậc nhất ...
271 xem

QUÁCH GIA: Một Mưu Lược Gia Không Bao Giờ Tính Toán Sai

Mưu Lược Gia Không Bao Giờ Tính Toán Sai Quách Gia Phần 1. Giới thiệu Một đêm vào cuối năm 208 sau công nguyên. Tại Nam Quận. Một bữa tiệc có ngụ ý đặc biệt đang diễn ra. Lúc bấy giờ, người chủ buổi tiệc này chính là Tào Tháo, một nhân vật khét tiếng
611 xem

Những Chàng Trai Xấu Tính

Hồ bơi hình chữ L, chiều dài nhất chừng hai mươi lăm mét. So với các hồ bơi nổi tiếng trong thành phố thì đây...
1,582 xem

Theo Dấu Chim Ưng (Kính Vạn Hoa 11 )

Thấy thằng em cô câu đang ngồi giữa nhà, bà một bên nhỏ Diệp một bên đang tíu ta tíu tít, nó mừng rỡ hét lên..
797 xem